Chương 9: (Vô Đề)

Tiếng loa của sân bay vang lên, nhắc nhờ các hành khách nhanh chóng lên máy bay, thúc giục cô gái nhanh chóng quyết định

-Thôi mà. Không phải thế đâu. Thấy đấy, mày làm trễ chuyến bay của tao mất. Thôi nhé, ở lại mạnh khỏe, chăm sóc bản thân….

- nói rồi cô choàng tay ôm cổ Mai, một dòng lệ rơi làm cổ họng ứ nghẹn – chăm sóc mình thật tốt, và… quan tâm tới Hoàng…dùm tao…

Nói rồi cô bước đi, không dám quay mặt lại dù chỉ một lần

Mai vẫn đứng chết sững ở đó, lòng đau như cắt, nước mắt thấm đẫm hàng mi.....

"Vĩnh biệt" – Ly nhìn ra cửa sổ. mọi thứ đã mở đi dưới làn mây, mắt cô cũng đã mờ đi trong làn nước.

Gần hai năm rồi, cảnh vật vẫn vậy.

Sớm Hà Nội vẫn tinh khôi cùng nắg mai và hoa phượng đỏ. Gần hai năm trước, cũng một buổi sớm mùa hè như này, một cô gái đã vứt bỏ quá khứ, đi tới nơi đất khách quê người

- nước Mỹ hoa lệ với những tòa nhà, những con đường hào nhoáng với những shop đồ khổng lồ trên đường phố và những cây cầu sáng rực đèn màu trong màn đêm đặc quánh.

Ly đã sống ở đó một cuộc sống mà cô cho là tầm thường. Cũng vẫn là những buổi sáng đi học và buổi tối đi ăn và chơi. Cô vẫn như trước, không hề có bạn. Mỗi tối cô lại phóng xe ầm ầm trên phố rồi lao vào hộp đêm với rượu. Dù chỉ là một cô gái ngoại quốc nhỏ nhắn nhưng chỉ trong ít tháng cô đã trở nên nổi tiếng vì ăn chơi không thua gì lũ thanh niên chơi bời đua đòi ở bên đó.

Và dù đi tới đâu thì vẫn có những ánh mắt của các chàng trai phải ngoái nhìn gương mặt xinh đẹp, đôi mắt đen huyền tựa như hồ nước mùa thu, đôi môi gợi cảm và thân hình hoàn mĩ của nàng. Cũng vì thế mà mấy lần cô suýt… ra bã vì mấy ả côn đồ Mỹ, nhưng vệ sĩ của cô luôn theo sát. Giờ đây cô lại trở về Hà Nội, và cho rằng mình thật sự đã thay đổi, trở thành một con người khác: diện mạo khác với tóc vàng hoe, tính cách khác và tình cảm cũng khác. Cô cho rằng, mình thật sự rất hận Hoàng.

Mới hôm trước bố cô lại gọi về. Vẫn giống trước, cô lại nghe lời vô điêu kiện: về thì về. Ông muốn con gái làm quen dần với mọi việc trong công ti, nhưng vẫn khuyên con nên đi học đại học để có thêm kiến thức. chính xác mà nói thì chả ai đi thi đại học như cô cả: không biết mình thi trường nào, không ôn tập, không chuẩn bị... Từ ngày về nước, cô chỉ đi chơi với Mai. Mọi việc đều đã được bố cô sắp xếp ổn thỏa, cô chỉ vào phòng thi làm bài, làm hết thì đi ra.

Nhưng với trình độ của Ly, cộng thêm gần hai năm du học ở Mỹ, kì thi đối với cô quá sức tầm thường.

Ngày đầu tiên tới trường, cô đã khiến người ta xì xào bàn tán. Ly không quan tâm và chẳng thèm quan tâm. Nhưng cô không thể điềm tĩnh dửng dưng như thế mãi được cho tới khi cô nhìn thấy Hoàng khi đi ra khỏi cổng trường.

Trái tim run lên đập thình thịch, không thể kiểm soát.

Mặt nóng bừng.

Gương mặt này sau hơn hai năm không gặp vẫn không thay đổi nhiều.

Ly toan bước qua nhanh, nhưng dường như lại không thể. Cô như tan chảy trước Hoàng.

-Không ngờ lại gặp cậu ở đây. Cuộc sống thế nào? Ly? – Hoàng cũng bối rối vô cùng, anh đành lên tiếng để cái khoảng im lặng này bớt vô duyên.

-Khỏe. Dĩ nhiên – dù đã muốn nói thật nhiều, muốn cười tươi rạng rỡ như trước kia với Hoàng, nhưng lí trí cao ngạo đã giúp cô tỉnh lại.

-Ừ, tớ biết…. – nhưng Hoàng thì hoàn toàn không còn lí trí nữa, anh chỉ biết lắp bắp thêm vài lời

Và không nói thêm một câu nào nữa, cô dấn bước đi thằng, trái tim vẫn không thể đập nhẹ hơn.

- Bố! Con muốn chuyển trường!

Lần đầu tiên trong suốt thời gian qua, cô mới nóng giận như thế này. Bố cô cũng ngạc nhiên vô cùng, nhưng trong lòng có nhẹ nhàng hơn một chút. Bao lâu nay cô chỉ biết nghe theo sự sắp xếp của bố vô điều kiện mà không hề đòi hỏi bất cứ thứ gì.

-Con nói cái gì đấy? con vừa mới nhập học được duy nhất một ngày?

-Dù chỉ là nửa ngày con cũng không muốn học tại đây nữa. Nhất định không. Nếu bố không để con học trường khác thì con sẽ không đi học nữa!

-Thôi được rồi. Con về phòng đi. Con vẫn sẽ học khoa kinh tế chứ?

-Tùy bố ạ. Con xin phép!

Nằm phịch xuống giường, cô chỉ còn mỗi cảm giác chán chường và khó hiểu. Chán vì tại sao cô lại phải gặp con người đó, kẻ đã lừa dối mình, coi mình như một món đồ chơi, một vật dự bị hay một kẻ thay thế hoàn hảo. Cô hận Hoàng lắm cơ mà, tại sao tim cô lại run lên như vậy? Đau đầu quá!Thật kì lạ khi mà một người có thể…chuyển trường đại học. Nhưng điều này chỉ còn là bình thường khi người đó là con gái của một chủ tịch đầy quyền lực như ông Nam . Có vẻ như cuối cùng cô cũng được yên thân nếu như học tập ở ngôi trường này.

Căng tin trường đông đúc và ồn ào hơn bình thường vào những ngày đầu năm học. Chủ yếu là các lớp năm 2, năm 3 kéo nhau đi ăn sau kì nghỉ hè dài dặc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!