-Ly nghỉ học đã hai ngày rồi. Cậu thừa biết lí do cơ mà.
-Ừ tớ biết. Thế tóm lại cậu muốn nói gì thì nói nhanh lên. Linh đang chờ tớ.
Bốp!
Trước vẻ y
-hệt
-như
-không
-có
-gì của Hoàng, Mai cảm thấy ghê tởm. tại sao cậu ta lại có thể tỏ ra như thể mình không liên quan gì tới Ly như thế?
-Cậu làm cái trò gì đấy? – Hoàng bất ngờ và tức giận sau khi lãnh trọn cái tát
-Tại sao cậu có thể nói như thế? Ly vì cậu mà buồn bã, đau khổ thậm chí không muốn tới lớp, không cả gặp tôi… thế mà mấy hôm nay cậu có thèm gọi cho nó lấy một cuộc điện thoại hay không?
-Dạo này học bận lắm. Thôi có gì lúc khác nói chuyện. Chào nhé!
Nói rồi cậu ta chạy thật nhanh xuống sân trường, nơi mà Linh vẫn đang sốt ruột nhìn lên Hoàng và Mai.
Mai cảm thấy khiếp sợ con người tệ bạc của Hoàng và thương Ly cực kì. Ly mà biết cậu ta như thế này thì liệu có đứng lên được nữa không?
Tại nhà cô. Ông Nam khẽ khàng gõ cửa phòng con gái mình.
-Con à, mở cửa cho bố nào.
Cửa khóa, và cô thì chỉ lặng im.
-Cô Vân gọi điện nói cho bố. Con không được khỏe sao? Mở cửa cho bố đi nào.
-...
-Nếu con không mở cửa thì con biết là bố vẫn có chìa khóa sơ
-cua cơ mà – giám đốc vẫn kiên nhẫn hết sức nhẹ nhàng trước sự im lặng của con.
Và chỉ nửa phút sau, Ly đã ra mở cửa. Ông nhìn con gái mà thấy đau lòng. Một cô gái 18 tuổi mà quên soi gương chải tóc, để mớ tóc rù lên và bốc mùi vì lâu không gội, gương mặt hốc hác và đôi môi tái nhợt. Đặc biệt là đối mắt cô không đen láy sáng trong như mọi ngày nữa. Đôi mắt ấy giờ đây chỉ còn lại một sự mệt mỏi và chán chường. Ông băn khoăn điều gì đã khiến con mình có thể thay đổi như thế này?
-Chào bố.
-Để bố vào phòng con nhé.
Ly không nói gì mà chỉ quay vào giường. Căn phòng xinh xắn bây giờ là một đống đổ nát không hơn không kém. Tất cả đã bị Ly tháo gỡ và đập tan.
-Có chuyện gì mà con lại thế này?
Hỏi vậy thôi nhưng ông thừa hiểu rằng lí do chỉ có thể là vì một chàng trai. Ông quả thật là người bố hiểu con nhất, và cũng có thể là người chiều con nhất trên đời. Đặc biệt, ông cũng không quá khắt khe cấm đoán việc tình cảm của lũ trẻ như nhiều vợ chồng khác.
-Không có gì đâu bố…..
-Nếu con không muốn nói bố cũng không ép. Chỉ có điều là bố không thể để con sống một mình như thế này được. Sang ở với bố và dì con nhé .
Ly chả muốn tranh cãi nhiều. Cô không còn đủ sức nữa. Hai ngày không ăn gì mấy khiến cô phát lả đi được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!