Trời đất như tối sầm. Mọi thứ chao đảo, quay vòng khiến cô không thể bước vững được nữa. Đất dưới chân cô như rạn nứt, nhanh chóng lôi cô xuống một vực thẳm sâu hun hút. Không khóc như tối ngày hôm qua nữa, nhưng sao lòng đau gấp bội. Toàn bộ các dây thần kinh như đang căng lên bóp xiết lấy đầu. Trên xe máy, cô phóng thẳng tới hồ nước vắng vẻ mà cô và Hoàng vẫn hay tới mỗi khi muốn có những khoảnh khắc yên tĩnh bên nhau.
Chạy thật nhanh ra tới sát mép hồ, cô hét lên "A a a a …"
Rồi ngồi sụp xuống.
….
-Hoàng à hôm nay chán quá. Ngọc cứ hằm hè tớ suốt thôi.
-Có gì đâu. Mặc kệ nó. Nó chỉ ghen tị với cậu thôi mà. Mà cậu có muốn vui vẻ không?
-Bằng cách nào chứ. Cái hồ này chán ngắt mà cậu lúc nào cũng lôi tớ ra đây.
-Coi tớ làm nè.. rồi Hoàng đứng vụt dậy, chạy tới tận đầu bên kia bờ hồ….
Và anh dang hai tay ra, vừa chạy vừa hét lên:
-A a a a a a…. Ly ơi tớ yêu cậu ! A a a a…
Rồi khi anh chạy tới chỗ cũ, nơi đó Ly đang cười rạng rỡ hạnh phúc, anh dừng lại, tay vẫn dang rộng, và ôm cô vào lòng.
Từng nhịp tim, từng hơi thở còn hồng hộc của người con trai này, cô có thể nghe thấy và cảm nhận rõ rang.
Cô đang áp sát vào lồng ngực Hoàng. ấm áp.
Hai trái tim đều đập nhanh hơn. Bao nhiêu chuyện hờn dỗi ở trên lớp với các bạn giờ đây đều tan biến. chỉ còn có Hoàng. Anh luôn ở bên và luôn biết cách làm cô vui vẻ.
-Coi đó. Giờ còn thấy chỗ này chán không?
-Ừ. Không chán. Vì có cậu ở đây
-Đó. Thấy chưa. Bây giờ bắt chiếc tớ, hét to lên, như thế buồn bực sẽ bay đi hết ngay
- Hoàng cười trìu mến
-Không cần. Cậu làm tớ hết cả buồn bực rồi, còn gì nữa để mà bay đâu.
Nói rồi, cô lại dịu dàng dựa vào vai Hoàng
……
-A a a a a ………
Cô lại hét lên lần nữa.
"Bắt chước tớ, hét to lên, như thế buồn bực sẽ bay đi hết ngay".
-A a a a a a …
Cô đã hét lên như vậy mấy lần rồi. nhưng tại sao chả thấy chút buồn nào bay đi, chỉ thấy quá khứ đẹp đẽ ấy đang dày vò cô.
-a a a… tiếng hét nhỏ dần. Cô không còn hét được nữa. Cô khóc. Đau đớn.
Vẫn là nơi đây. Vẫn cái hồ này, vẫn vắng lặng yên tĩnh khác thường. Vẫn bờ đất này, Hoàng đã chạy từ xa lại và ôm lấy cô như thế. Mọi vật vẫn thế, nhưng chỉ còn một chiếc bóng lẻ loi. Một làn gió mát thoảng qua cũng khiến cô rùng mình. Bây giờ Hoàng đang ở đâu? Đang làm gì? Đang ở bên Linh sao? Bây giờ cũng như lần trước, cô cũng thấy buồn bực trong lòng lắm. nhưng tại sao Hoàng không tới giúp cô nữa?
Bởi vì… cô chỉ là người thứ ba.
Người thứ ba.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!