Chương 33: Người lạ

Ngày 26 Tết, phố phường đông vui nhộn nhịp hơn hẳn trong cái se lạnh của cơn bão đem về, đúng chất một mùa xuân. Mùa xuân đáp mình xuống mặt đất, quét đôi cánh rộng của nó qua vạn vật, để lại màu xanh tươi mới trong sắc lá. Những cây hoa đã nở đúng dịp đón Tết, nổi bật trên nền cỏ mơn man.

Sau một đêm dầm mưa, Ly ốm nằm liệt giường. Cô nuối tiếc nhìn qua cửa sổ khung cảnh vạn vật đang thay áo mới ngoài kia. Toàn thân đau ê ẩm và người nóng ran, cô thấy cựa mình cũng khó khăn. Biết thế hôm qua lấy dù về sớm, không chơi trò tắm mưa thì giờ này chắc cô lại đang vi vu trên chiếc xe của Huy tới mọi ngóc ngách của đường phố Hà Nội quanh co.

- Dậy mà ăn cháo đi, cô nương của tôi!

- Chán lắm! Mai này, mọi hôm mày cho tao ăn nhiều món ngon lắm cơ mà, sao hôm nay không vì tao ốm mà cho... ăn nhiều hơn được à? Tao ngán cháo đến tận cổ rồi đây này.

- Lắm chuyện quá đi! Có ăn không hay nhịn đói?

- Thì ăn!

- Ly phụng phịu xúc từng thìa cháo lên miệng.

- Trời ơi! Sao cháo này ngon thế?

- Sao hồi nãy bảo ngán lắm cơ mà?

- Mai bĩu môi.

- Ờ thì...

- Hồi sáng là cháo ăn liền pha với nước sôi, mày thông cảm, không phải cháo hạt sen đâu. Đây mới là cháo sen chính hiệu này!

- Yêu mày nhất!

- Ly buông bát ôm chầm lấy Mai.

- Mà trông mày dạo này cứ buồn buồn đấy, Mai ạ.

- Sao?

- Thật ra có chuyện này tao định hỏi từ lâu lắm rồi. Mày đừng giận nhé!

- Lằng nhằng quá. Hỏi nhanh coi!

- Có phải mày thích Việt không?

- Làm gì có chuyện đó.

- Mai gay gắt, đỏ mặt giận dữ.

- Không bao giờ có chuyện đó, mày hiểu chưa?

- Nhưng tao thấy mày với anh ấy...

- Đừng nói nữa! Đã bảo không rồi cơ mà.

Mai gần như hét lên trong phòng của Ly rồi giận dữ chạy ra ngoài, đóng cửa đánh rầm một cái. Lần đầu tiên Ly thấy Mai như vậy. Trông cô cứ khang khác thế nào đó. Mà khác cái gì thì Ly không thể nào định hình nổi.

Tiếng chuông cửa vang dài.

Chẳng cần nghĩ nhiều cũng biết đấy là ai.

Ly vứt cả bát cháo ở đấy mà đổ ầm người xuống giường, trùm chăn kín mít.

- Em làm cái gì mà vừa nãy mới thèm gọi điện báo cho anh hả?...

- Huy chưa vào tới phòng cô mà đã ầm ĩ lên, nhưng vừa nhìn thấy một đống kín mít trên giường đành thôi ngay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!