Chương 32: (Vô Đề)

Không sai. Nọc của con rắn tuy không mạnh nhưng đã để quá lâu. Ly ngất đi, một nửa người vẫn ngập trong nước.Huy vò đầu gãi tai. Đã muộn quá rồi, trời gần như không còn chút tàn dư ánh sáng nào cả. Chỉ một chút nữa thôi, có lẽ phải nhờ tới cả công an vào cuộc mất. Anh chạy như điên trong rừng, vừa chạy vừa hét tên cô. Chắc chắn cô chỉ ở quanh đây thôi. Hồi nãy nghe động ở gần bờ suối, anh đã cảm giác mình gần cô lắm rồi, nhưng tại sao lại không thấy ai cơ chứ? Huy bóp chặt hai tay mình. Anh hận mình đã cư xử điên rồ tối hôm trước.

Nếu lúc ấy không còn chút lí trí thì có lẽ anh đã hôn lên môi cô, chứ không phải là lên trán. Phải chăng những lời nói cay độc của anh đã khiến cô đau tới mức bỏ lớp đi lang thang để bị lạc thế này?

...

- Hai người làm cái gì ở đây?

- Thủy ngạc nhiên tột độ khi thấy hai chị em ngang ngược nổi tiếng đang run rẩy ngồi ôm nhau trên một tảng đá. Và còn lạ hơn nữa là hình như họ đang khóc.

Nghe thấy tiếng người, hai chị em Phương Uyên và Phương Vi bắt đầu sợ hãi ngước mắt lên. Nãy giờ lang thang, tiếng cây lá xào xạc, tiếng chuyển mình của những thân cây, tiếng u u của gió... những âm thanh thơ mộng ấy mà vô tình làm chị em họ sợ chết khiếp vì tưởng... ma. Chẳng khó gì để nhận ra đó là Thủy, vì cô và Ly cứ đi chung suốt. Hai người họ vừa mừng rỡ vừa tủi hổ reo lên vì thoát chết, nhưng vẫn sợ sệt không dám đối mặt với Thủy.

Linh tính mách bảo Thủy: họ và Ly cùng lạc trong rừng thế này, nhất định không phải là ngẫu nhiên.

- Hai người đã làm gì Ly?

- Thủy nhìn Uyên chằm chằm bằng ánh mắt dò xét đầy nghi ngờ.

- Ơ...

- Uyên giật nảy mình

- Làm sao tôi biết Ly nào ở đây?

- Vậy sao? Thế thì bó tay rồi.

- Thủy nhún vai.

- Tôi tưởng tìm được Ly thì sẽ tìm được lối ra khỏi khu rừng ma ám này... Haizz, nói thật là tôi cũng bị lạc nãy giờ.

- Cô nhìn họ bằng ánh mắt cũng đáng tội nghiệp như họ đang nhìn cô lúc này.

- Cô ta.. biết đường ra ư... mà... sao lại là... à... khu rừng này... ma ám á?

- Vi ngốc nghếch hỏi lại.

- Phải. Ly thuộc chỗ này quá mà. Năm nào nó cũng lên đây chơi tới mấy lần. Thế cô không biết mỗi năm ở đây đều chết vài cô gái tóc ngắn à? Cũng chỉ tại đi lạc trong rừng mà...

- Thủy nhìn bộ dạng tái mét của Uyên mà cười hả hê trong lòng, đặc biệt khi nhìn thấy mái tóc ngắn rối bù của họ nên thêm thắt vào cho câu chuyện sinh động.

- Á...á...á!

- Vi bắt đầu khóc thét lên.

- Chị Uyên ơi, mình mau quay lại tìm con đó đi... nhanh lên... em sợ ma lắm... em không muốn chết đâu... Cô ta giờ không biết còn ở đó không, nhưng hồi nãy thấy rắn nên tôi sợ quá mới bỏ nó lại ở đấy mà chạy...

- Vi vô tình phun ra hết sự thật mà Uyên cố công che giấu.

Uyên vội lấy tay bịt miệng Vi lại dù đã muộn, trong khi Thủy sợ xám mặt. Không lẽ...?

- Thủy!

- Huy chạy tới vừa lúc

- Có thấy gì... Sao hai cô lại ở đây?

- Anh chuyển giọng lạnh ngắt.

Không để mất thời gian nhiều, theo những lời mô tả mơ hồ của hai cô nàng ngu ngốc, Thủy cuối cùng cũng tìm ra chỗ đó. Thủy dự đoán nếu Ly đã bị thương ở chân như vậy, chắc chắn chưa thể đi xa. Mặc dù vậy, trời đã tối mịt. Ánh đèn flash từ bốn chiếc điện thoại cũng không đủ soi sáng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!