Chương 31: (Vô Đề)

7. Ánh sáng trong rừng xanh

Sau cả nửa ngày ngồi ô tô mệt lử, Ly quyết định tản bộ vài vòng cho thoải mái. Trong xe toàn người là người, lại đang mùa đông nên không ai chịu mở cửa, làm không khí trong xe ngột ngạt đến đáng sợ.

Ban quản trị thật chu đáo, sắp xếp mọi việc đâu vào đấy, đặt chỗ ăn nghỉ chơi đều đầy đủ. Ai nấy đều cười tươi rạng rỡ thích thú với chuyến đi.

Mọi người vẫn chuyển động nhộn nhịp như đi hội, chuẩn bị thi kéo co, đuổi bắt, rồi bắt đầu lục tục lôi ra những vật trang trí đẹp mắt để gắn lên trại lớp mình. Thủy sao có thể đứng ngoài số sinh viên bận rộn đó được. Thấy cô bé hớt hải chạy tới chạy lui nên Ly cũng chẳng nỡ rủ nó đi dạo cùng mình.

Hình như cô đi cũng khá xa so với cả đoàn rồi. Tiếng ầm ĩ náo nhiệt bây giờ nghe chỉ còn léo nhéo sau lưng và dần hòa lẫn cũng tiếng suối. Ly mỉm cười mãn nguyện rồi nhẹ nhàng ngồi xuống thảm lá khô dày cộm. Cuối cùng cô cũng tìm được một nơi yên tĩnh của riêng mình. Một vài chú chim nhỏ chao qua chao lại trên đầu cô hót vang.

Khu rừng này nằm trên một quả đồi khá lớn. Từ bìa rừng nhìn ra ngoài mới thấy mình thật cao và to lớn khi biết bao cảnh vật ở dưới kia bé li ti. Những ngôi nhà cao tầng trong thị trấn giờ cũng chỉ xa tít và nhỏ xíu. Dòng sông lững lờ xanh trong cũng chỉ như dải dây ruy băng vắt qua cánh đồng mà thôi.

Ly tháo đôi cao gót ra và khoan khoái đặt chân lên những chiếc lá vàng xơ xác. Giờ cô mới cảm thấy tội nghiệp cho hai bàn chân của mình biết bao khi mà cả ngày trời phải căng gồng mình lên trong đôi cao gót chật chội. Cứ như thế này, để làn da mình chạm vào những hơi ẩm trên mặt đất mới thoải mái biết bao. Cô cứ thế bước đi.

Tự dưng cô nhớ mẹ quá. Năm lên 8 tuổi, cả gia đình cô đã đi chơi như thế này. Ngày ấy, cô đi suốt các tỉnh miền Bắc, rồi qua khắp miền Đông Nam Bộ và hào hứng chạy nhảy khắp mấy chiếc ghe trên chợ nổi, mặc ẹ cô gào hét nguy hiểm thế nào cũng không nghe. Và thế là Ly đã rơi tõm xuống nước, dĩ nhiên là trong tình trạng không biết bơi. Trong khi mẹ cô đang hốt hoảng kêu cứu, thì đã có một cậu bé nhỏ người nhưng trông mặt cũng trạc tuổi cô nhảy ùm cả áo phông quần jeans xuống cứu cô.

Nhưng rõ ràng cậu ta cũng không biết bơi. Sau khi nắm lấy cổ tay cô bé ngốc nghếch, thằng bé đó cũng chìm xuống theo do Ly sợ quá nên bám chặt lấy cậu ta. Và dĩ nhiên có người phải xuống vớt cả hai đứa lên. Mẹ nói cậu ta vẫn bình thường, chỉ ho sặc sụa một tràng còn Ly thì ngất xỉu.

Khi Ly tỉnh lại thì thằng bé đó đã đi mất. Mẹ đã hứa là sẽ dẫn cô đi tìm để cảm ơn người ta vào hôm sau, nhưng công ty có việc đột xuất nên cả nhà phải lên máy bay về Hà Nội.

Ly lại bật cười lần nữa. Ngày bé mẹ cô vẫn thường như vậy đấy, yêu thương cô dịu dàng và che chở an toàn cho cô. Mà còn cả thằng bé đó nữa, Ly chẳng biết tên, chỉ nhớ cái dáng gầy gầy và khuôn mặt thông minh sáng sủa..... Roạt... roạt...

Ly giật mình khiếp đảm khi nghe thấy tiếng động lạ, và càng bàng hoàng hơn khi nhận ra mình đã đi sang một khoảng rừng lạ hoắc. Trông bốn phía chỉ có những thân cây xám xanh u ám và màu cỏ úa héo hon. Cô đã không nhìn thấy những ngôi nhà dưới thị trấn hay dòng sông ban nãy đâu nữa. Ly đã đi sâu vào rừng rồi.

Nhưng dù sao vấn đề nghiêm trọng hơn ở đây là cô cảm nhận rõ ràng đang có người đi theo mình, gần sát mình. Hít thở thật sâu, cô gắng lấy lại bình tĩnh và dồn hết dũng khí quay đầu lại. Không có ai. Nhưng cũng chẳng thấy lối ra đâu cả. Nhưng không thể là không có ai mà lại có tiếng bước chân đó được.

- Ai đấy, mau ra đi. Không cần trốn đâu.

Quả nhiên, có hai dáng người quen thuộc bước ra từ sau một lùm cây. Phương Uyên và Phương Vi. Họ đã đi theo cô suốt từ lúc cô rời trại, với mục đích gì đây?

- Chắc là mày chưa dám quên mặt tao nhanh thế đâu nhỉ?

- Uyên hất hàm.

- Chị muốn gì?

- Y chang lần trước thôi, con ngu! Nhưng lần này thì mày cũng giỏi lắm, dám tự đi vào rừng một mình, tao đỡ phải thuê một thằng nhóc ngu dốt nào đó lao vào làm đổ rượu của mày như lần trước.

Mối ngờ ngợ của Ly trước đây đã được gỡ bỏ. Chắc chắn trong đêm hội của trường như vậy không thể xuất hiện một đứa trẻ con nào như vậy cả.

- Lần trước?

- Phải. Tao trước giờ chưa thất bại việc gì. Vì thế lần trước bắt cóc mày không thành nên lần này sẽ sửa lại thôi.

- Uyên cười ma mãnh

- và ép Việt rời xa mày!

BỐP!

Ly bất ngờ khuỵu xuống vì một khúc gỗ vừa mới phang thẳng vào chân mình.

- Nếu cưng chịu quỳ xuống trước thì chị cũng đâu có nỡ xuống tay như thế này?

- Uyên cong môi lên ra oai rồi quay sang nói với Phương Vi

- Còn làm gì đấy? Nhanh lên cho nó xỉu đi rồi còn mang đi.

Ly cắn chặt môi không bật ra một tiếng rên sau cú đánh khủng khiếp ấy, cảm tưởng như từng khúc xương đang mủn dần ra. Chống tay quỳ gục trên đất, cô thấy Phương Vi đang mở mũi kim tiêm, có lẽ là thuốc ngủ. Con bé đó vừa chạy tới sát Ly định chọc thẳng vào bắp tay thì bất giác dừng lại và các cơ mặt bắt đầu nhăn nhúm vì kinh hãi đến không bật thành tiếng được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!