Chương 30: (Vô Đề)

Mặt trời đã lên tới đỉnh. Hôm nay có vẻ như nắng vàng hơn. Ánh nắng nhạt làm Ly khẽ nheo mắt rồi ê ẩm cựa mình. Đầu cô đau như búa bổ. Ôi trời. 10 giờ 30 mất rồi.

"Mình làm cái gì mà ngủ say thế này không biết?"

Ly bật dậy thật nhanh ra khỏi giường và chạy vù vào toilet, nhưng vừa chạm chân xuống mặt đất thì đầu cô lại đau như búa bổ. Rốt cuộc cô cũng lờ mờ nhớ ra được một ít. Cô nhớ là mình đã tới bar và uống rượu, sau đó nghe thấy cái gì như xô xát, và cô nhớ chắc chắn là mình có... bị ngã. Còn từ sau đó cô chẳng nhớ gì cả. À nhớ ra rồi. Sau khi ngã cô có nhớ là mình ngủ luôn từ lúc đó, vì có cái gì êm êm lắm.

Ơ...

- Cô Vân!!!!!!!!!

- Ly hét toáng lên và chạy huỳnh huỵch xuống nhà

- Đêm qua làm sao mà cháu về nhà vậy?

- Trời ơi cuối cùng cô cũng chịu dậy rồi à? Cô chủ làm tôi lo muốn chết.

- Trả lời cháu đi. Hôm qua làm thế nào mà cháu về nhà được vậy? Có phải có người cao cao...

- Ly mong là trí nhớ của mình không bị rượu phá hoại quá nặng nề. Cô tha thiết mong đó là Huy.

- Ừ phải rồi. Là cái cậu Việt đấy. Cao cao đẹp trai đó.

- Ơ...

- Ly thất vọng ê chề

- Nhưng sao cô biết đó là Việt?

- Cô nghi ngờ hỏi lại.

- Ừ thì cậu ta bảo thế.

"Anh ta bảo thế sao? Nếu là Huy thì anh ta cũng có thể bảo thế mà!"

- Ly vẫn không ngừng hi vọng. Nếu quả thật đêm qua là Huy đưa cô về, chắc chắn anh không hề căm ghét cô như thế. Nếu quả thật là anh, chắc chắn cô sẽ chạy tới chỗ anh ngay bây giờ để hỏi xem tại sao anh lại phải làm như thế, chắc chắn anh có lí do...

Cứ thế Ly hi vọng và nhanh tay bấm số gọi cho Việt:

- Alô?

- À... ừm... anh à...

- Đêm qua em ngủ ngon chứ? Có bị mệt không? Lần sau không được đi uống rượu như thế nhé! Anh sẽ giận đấy.

Chưa để Ly nói câu nào mà Việt đã tuôn ra cả tràng rồi. Ly thẫn thờ. Chẳng lẽ đêm qua người đó là Việt mà không phải là Huy?

- Vâng. Em khỏe. Thế đêm qua là anh đưa em về sao?

- ...

- Việt ngập ngừng

- Chứ còn ai vào đây nữa. Anh thấy em đang say khướt trong đó nên mới lôi em về thôi.

- Vậy ạ? Em xin lỗi. Cảm ơn anh nhiều. Tạm biệt!

- Ly thở dài. "Phải rồi. Làm sao có thể là anh ta được cơ chứ! Anh ta còn không coi mình bằng một món đồ chơi rẻ tiền cơ mà!"

Việt dập máy, quay sang nhìn Huy thở dài. Huy lảng nhanh ánh mắt ra ngoài cửa sổ và chăm chú vào điếu thuốc hút dở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!