Chương 29: (Vô Đề)

Ly thở dài rồi đóng máy, quay lại lớp học của mình. Cả buổi sáng hôm đó, giáo viên đã phải nhắc cô tới hai lần là cần tập trung vào bài giảng khi thấy cô cứ lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Rõ ràng có gì đó không bình thường, đặc biệt cô chắc chắn là nó liên quan tới mình.

Qua ngày tiếp theo, Ly cũng không thấy anh xuất hiện ở trường. Di động cũng không nghe máy, tin nhắn cũng không trả lời. Hỏi Việt thì toàn mấy câu lặp đi lặp lại như kiểu "anh không biết". Cô bất giác chợt nhớ ra mình vẫn chưa nói chuyện của cô và Huy cho Việt biết. Trong lúc vắng anh thế này, cô mới biết mình nhớ anh nhiều tới đâu.

"Làm ơn! Anh đừng có chuyện gì xảy ra nhé." Ly nhắm mắt, tay giữ chặt mặt dây chuyền.Cuối cùng thì cô cũng gặp được anh. Cô đang định chạy tới mắng cho anh một trận, ai bảo đi đâu mà không thèm nói với cô một tiếng. Nhưng cô không dám tiến đến khi nhận ra anh đang nhìn cô bằng một đôi mắt vô hồn và hờ hững. Tim Ly lại rộn lên từng hồi về linh cảm lần trước. Cô đang định bước đến bên anh thì anh đã quay người bước đi. Ly hốt hoảng chạy theo sau ôm lấy lưng anh:

- Anh sao thế?

Thì Huy đã phũ phàng giật tay Ly ra và cay độc nói:

- Cô làm cái trò gì vậy?

Ly sửng sốt tột độ. Giọng nói đó...

- Anh sao thế? Tại sao lại giận em? Em đã...

- Cô mất trí rồi à? Tôi và cô trước giờ đâu có bất kì mối quan hệ nào?

Ngỡ ngàng. Hụt hẫng.

Ly không thể tin được vào tai và mắt của mình nữa. Huy vẫn nhìn cô một cách hững hờ và buông từng câu nói nghiệt ngã, khiến Ly không còn kiềm chế được nữa. Lồng ngực cô như muốn nổ tung vì không thể thở.

Tại sao lại xảy ra chuyện này? Mới cách đây hai ngày thôi, anh đã ôm lấy cô, đã nói yêu cô, đã hôn cô nồng nàn. Vậy mà chỉ cần sau hai ngày, dường như tất cả những thứ đó đều không đọng lại trong tâm trí anh một chút nào sao?

Ly ghì chặt mặt dây chuyền hình mặt trăng ấy, cố mím môi không để tiếng nấc phát ra ngoài. Rất nhanh thôi, nhưng ánh mắt liếc qua mặt dây đá của Huy đã kịp bị nhìn thấy. Ly nãy giờ mím chặt môi im lặng, bật ra thành tiếng khóc nức nở:

- Tại sao anh lại như vậy? Anh không nhớ gì hết sao? Kể cà sợi dây này sao?

Huy vẫn tỉnh bơ:

- À. Nếu cô nói về tối hôm trước, thì đúng là tôi chẳng nhớ gì thật. Còn cái dây đó nếu tôi có lỡ tặng cho cô thì cũng cứ cầm lấy, đằng nào tôi cũng định ném vào sọt rác.

"Lỡ tặng ình sao? Vậy thì đúng ra nó là của ai?"

Huy đang bước đi thì Ly hét lên giữa sân trường vắng lặng nhập nhoạng tối:

- Vậy tại sao còn nói yêu tôi?

- Ly hét lên trước khi Huy đi khá xa.

Huy không hề quay đầu lại, nhếch mép cười khẩy:

- Cô đúng là một thứ đồ chơi rẻ tiền. Chỉ một câu nói của một thằng say rượu mà cũng tin là mình được yêu hay sao?

Và Huy bước tiếp. Bước đi của anh mạnh và nhanh hơn bình thường. Ly mãi nhìn cho tới khi bóng anh khuất hẳn thì không đứng vững được nữa. Cô gục xuống nền sân trường. 6 giờ chiều mùa đông, trời đã gần như tối đen. Ly cứ để nước mắt thi nhau tuôn trào, nhưng môi vẫn mím chặt, không để một âm thanh đau đớn nào thoát ra thành lời.

"Cô mất trí rồi à? Tôi và cô trước giờ đâu có bất kì mối quan hệ nào?"

"Cái dây đó nếu tôi có lỡ tặng cho cô thì cũng cứ cầm lấy, đằng nào tôi cũng định ném vào sọt rác."

"Cô đúng là một thứ đồ chơi rẻ tiền."

"Cô đúng là một thứ đồ chơi rẻ tiền."

...

Những câu nói khi nãy cứ vang vọng trong đầu Ly, liên tục, không dứt.

"Tại sao lại độc ác với tôi như vậy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!