- Ngủ ngon nhé!
- Anh cũng vậy! Tạm biệt.
Ly cứ ngẩn ra cho tới khi ánh đèn le lói của xe Việt khuất sau lối đi của khu đô thị. Mọi chuyện lại quay mòng. Nhưng hầu như bóng áo phông đen ấy đang chiếm trọn lấy tâm trí cô.....
Đang loay hoay tìm cái khăn tắm không biết hồi chiều vứt đâu, bỗng có tiếng đập cửa uỳnh uỳnh. Lạy Chúa, tại sao trên đời lại có thể loại người vô văn hóa như thế chứ? Rõ ràng cái chuông cửa to lù lù như thế mà không biết thò tay lên để bấm à? Mà cũng gần 10 giờ đêm rồi, không hiểu cô xui xẻo tới mức nào mà gặp hết rắc rối này tới rắc rối khác.
Tiếng đập cửa lại vang lên lần nữa, hối thúc mạnh mẽ. Ly tức giận chạy ra, vừa mở cửa định hét toáng lên mắng cho cái tên ngu xuẩn nào đó một trận thì lại sững sờ, đông cứng cả quai hàm đang há ra hết cỡ.
Lại nữa. Lại cái cảm giác đó.
Lại là người đó. Bóng áo phông đen.
Huy thôi đập cổng sắt và ngây ra nhìn Ly bằng một ánh mắt như thiết tha, như khẩn khoản, như cầu xin... Ly cũng ngẩn ra một lúc nhìn anh. Mái tóc anh không còn vào nếp gọn gàng như thường ngày mà hơi xù lên, cùng với khuôn mặt đỏ gay gắt và chiếc áo phông hơi xộc xệch, Ly cảm giác tim mình như đang thắt lại. Anh đã đi đâu, làm gì để rồi trông bộ dạng như thế kia?
Cô thấy rõ và hiểu rõ cảm giác lúc này của mình hơn bao giờ hết.
Sự lo lắng và quan tâm.
Giận hờn và bực tức.
Hay ghen tuông?
Hay những khao khát được len lỏi vào tận trong cùng từng ngõ ngách tâm hồn khép kín của anh.
Tất cả...
Chỉ có thể là tình yêu.
Tình yêu thuần khiết.
Ly chạy ra mở toang cánh cổng sắt.
Con đường tối om, chỉ thấy ánh sáng nhòe nhoẹt của cây đèn đường cách đó khá xa.
- Anh...
- Ly im bặt không thể nói được gì nữa. Anh bất ngờ ôm chặt cô vào người. Mùi nước hoa của anh, vẫn cái mùi ấy, cái mùi ở trong căn phòng của anh khi anh đưa cô về trong trận mưa đó, cái mùi tỏa ra khi cô thử áp đầu vào lưng anh trên xe moto... mùi hương của anh, dìu dịu ôm lấy cô mỗi khi hai người ở gần nhau..., cùng lúc tỏa ra cùng mùi rượu Blacksun nồng nặc mạnh mẽ, cuốn chặt cô vào từng lời anh nói:
- Em đừng nói gì cả. Hãy chỉ nghe tôi nói thôi. Tôi đã không thể tin được tại sao mình cứ mãi nghĩ về con nhỏ ném đá trúng vào đầu mình ngay từ lần đầu tiên gặp nhau, rồi đập phá đồ đạc trong nhà tôi, luôn luôn phớt lờ và khinh bỉ tôi. Cũng phải thôi, rõ ràng tôi cũng đúng như em nghĩ, xấu xa và tồi tệ lắm. Nhưng tôi không thể điều khiển được mình nữa rồi. Tôi không thể kiềm chế nổi bản thân khi thấy em bên bất kì thằng đàn ông nào khác...
- Anh dừng lại, nắm lấy vai cô đẩy ra khỏi ngực mình và nhìn thẳng vào mắt Ly
- Tôi thật sự yêu em rất nhiều!
Hơi rượu tỏa ra từ miệng anh bắt đầu nồng lên.
- Huy à! Anh say mất rồi, để em đưa anh vào nhà.
Ly vừa quay người thì ngay lập tức anh vòng tay qua eo cô, kéo ập vào người mình, hôn cô nồng nhiệt. Nụ hôn đầu. Có cả vị ngọt từ đôi môi anh, có cả vị nồng của rượu và cả vị mặn trong nước mắt của cô.
Nước mắt hạnh phúc.
Cô cũng hơi kiễng chân lên, đón nhận nụ hôn một cách trọn vẹn. Tới giây phút này, khi môi anh đang khóa chặt lấy môi cô và đầu lưỡi anh tìm tới miệng cô, cô mới hiểu cảm giác này là gì. Không giống như lúc nãy, lúc Việt nắm chặt lấy tay cô. Không giống như bất kì cái ôm nào của Hoàng. Giây phút này, cô hiểu trái tim mình dành cho anh mới thật nhiều biết bao. Trong men rượu, anh cũng cảm thấy mình như có được thế giới này một cách trọn vẹn.
- Em tin tôi không?
- Huy nới lỏng tay ra khi nhận thấy dường như Ly gần ngạt thở.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!