Chương 27: (Vô Đề)

Bỗng Ly cúi xuống, mắt sáng rỡ, nhặt lấy một nhánh cỏ ba lá to một cách bất thường. Thấy cô có vẻ vui mừng lắm, Huy ngạc nhiên:

- Trời đất, cô mà cũng thích hoa lá à?

- Không. Tôi không thích hoa. Chỉ cảm thấy hoa rất đẹp thôi. Nhưng hoa thì héo rũ nhanh lắm. Ngày bé mỗi lần tôi đem hoa ra ép thì trông chúng đều héo queo ủ rũ và đổi màu xấu tệ. Tôi thích cỏ. Nhiều khi thôi thấy ghen tị với cỏ. Trông chúng thật cứng cáp và đầy nhựa sống. Khi cỏ héo đi thì trong chúng vẫn không khác ban đầu là mấy, vẫn có cái đẹp rất riêng.

- À... chết. Tôi lại nói nhiều quá rồi.

- Ly lại ngượng ngùng khi phát hiện ra nãy giờ mình cứ huyên thuyên một mình.

Huy giật phắt cây cỏ trên tay Ly ngạc nhiên:

- Bốn lá?

- Không đâu. Vừa nãy tôi cũng tưởng là bốn lá thật nên mới ngắt. Anh nhìn kĩ lại xem.

Huy tỏ ra khó hiểu nhìn nhánh cỏ nhỏ bé và bất giác há hốc mồm khi thấy một cây cỏ đang rủ cụp xuống. Thì ra khi nãy anh giật mạnh quá, làm nó gãy mất.

- Ơ... ơ... xin lỗi... tôi không cố ý.

Ly ngẩn người, không phải vì tiếc nhánh cỏ ba lá ngoại cỡ ấy. Cô chưa bao giờ thấy Huy như thế này. Trông anh cũng chẳng khác gì một thằng nhóc đang lúng túng vì mới phạm lỗi. Bố cô thường nói: "Con gái bố rất giống mẹ, có đôi mắt rất tinh tường để nhìn thấy con người trong mỗi con người". Cô cũng không dám chắc về khả năng của mình, nhưng cô cho rằng mình vừa nhìn thấy một Huy hoàn toàn khác, và có lẽ rất giống cô trước đây.

Mơ hồ... Cô nhớ về cái buổi đi chơi cùng Việt ở Vi cách đây không lâu.

- Tại sao em lại phải ép mình trở nên như thế?

- Việt vừa nói vừa cười, trong giọng nói pha lẫn cả sự vui thích và một chút không bằng lòng.

- Thế nào cơ?

- Ly đáp, tỏ vẻ khó hiểu.

- Thế nào ư? Anh không thể nào hiểu được tại sao em phải tỏ ra mình không cần trong khi rất cần, không thể hiểu vì sao em luôn tỏ ra lạnh nhạt với tất cả trong khi em khao khát mọi thứ. Anh càng không tài nào tìm ra lí do để em phải tỏ ra mình rất lớn trong khi mình chẳng khác gì một cô nhóc. Và anh cũng đã nói với em một lần rồi: tại sao phải tỏ ra mạnh mẽ trong khi sinh ra ngọn cỏ vốn đã yếu mềm?

Em càng tỏ ra mình mạnh mẽ cứng rắn bao nhiêu thì càng chứng tỏ em yếu đuối biết chừng nào

Việt không ngại ngùng nắm lấy tay cô, nói lên tất cả bằng trái tim đang đập thình thịch liên hồi không ngớt. Anh biết người con gái này đã lấy mất trái tim mình rồi. Anh hi vọng mình có thể làm cô ấy không còn những cái nhìn xa xăm tới nơi nào đó nữa, không còn nhìn tất cả bằng ánh mắt khép nhẹ vô hồn đó, không còn nhớ về quá khứ mệt mỏi của mình nữa. Anh muốn người con gái mình yêu luôn là đúng cô ấy, luôn giữ mãi đôi mắt sáng trong và nụ cười tươi tắn như lúc này đây.

Nhiều người ngưỡng mộ nhìn họ. Không gian trong quán vẫn yên tĩnh như vậy, không hề bị tiếng hò hét của lũ trẻ trong khu vui chơi Vi làm ảnh hưởng.

Ly nãy giờ cười vẫn cười ngặt nghẽo vì nhớ lại cái cảnh anh gắp thú bông còn cô thì hò hét cổ vũ, bây giờ đã im bặt sau câu nói đầy dứt khoát và kiên quyết cùng với sự cương nghị trên gương mặt anh.

Sững sờ.

Có thật không? Cô đã sống như thế sao?

...

Ngày mẹ cô mất là ngày đầu tiên cô biết nghĩa của từ "đau đớn". Một con bé nhóc tì lớp 4 từ bé đã sống trong sung túc từ của cải đến tình thương. Một cô công chúa nhỏ nhắn, đi tới đâu trong nhà cũng thấy những người giúp việc khúm núm một tiếng "tiểu thư" hai tiếng "cô chủ". Con bé đó sống trong ngôi nhà đầy ắp yêu thương và tiếng nói cười. Và cuối cùng vào cái ngày định mệnh đó, cái ngày trời mưa rất lớn đó, mẹ cô nhắm chặt mắt lại, để mặc đứa con ngốc nghếch cứ gào khóc rồi đập phá hết các máy móc trong phòng bệnh, để khi các bác sĩ vào ngăn nó lại thì nó đã quỳ xuống cầu xin họ một cách thống thiết, làm ơn hãy cứu mẹ nó! Làm ơn hãy bảo mẹ nó giúp nó, mở mắt ra đi, một lần nữa thôi! Nó cứ quỳ như thế mà khóc lóc gọi mẹ, rồi lại bật dậy ôm chầm lấy mẹ:

- Mẹ ơi! Mẹ có nghe thấy Ly Ly đang gọi mẹ không? Sao mẹ ngủ gì mà say thế? Mẹ đang làm con sợ thôi đúng không? Mẹ đang giận Ly Ly đúng không? Mẹ à mẹ nghe thấy chứ? Con xin lỗi mẹ mà. Mẹ tha lỗi cho con đi. Con sẽ không nhõng nhẽo nữa đâu. Mẹ! Mẹ! Mẹ ơi!!!!

Mọi chuyện hiện về, chân thực và sống động trong tâm trí cô. Việt chỉ lặng yên nhìn cô, không nói câu nào. Anh biết kì thực cô không dễ chịu.

Thời gian về sau đó, cô được chẩn đoán là mắc chứng trầm cảm. Bấy giờ là cuối năm cô lớp 6, cũng là lúc Dương Mai xuất hiện. Một người mới đến lớp, xa lạ, và một người đã cố hữu ở đó nhưng dường như vô hình với cả lớp dù cho gương mặt sắc sảo và xinh đẹp có nổi bật tới đâu. Ly bấy giờ là một con nhóc trầm cảm bị xa lánh. Hai con người, bằng một cách nào đó đã trở thành bạn thân.

Ly từ đó cũng dần khỏi căn bệnh trầm cảm kia.....

- Ly à,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!