Chương 26: (Vô Đề)

Tiếng động cơ xe máy vọng lại ầm ầm và ngay sau đó là tiếng cổng sắt của nhà kho bị đạp vào đánh rầm một cái khiến cho tên côn đồ đó cùng hai cô nàng đang chúi vào cái di động quay phim phải dừng lại và ngoái ra. Ly thấy hắn dừng lại nên cũng từ từ mở mắt.

Việt xông tới và giáng thẳng vào mặt tên khốn đó một cú đấm khiến hắn chảy máu mũi. Anh hốt hoảng dựng Ly dậy và bỏ băng trên miệng cô ra, giật mình khi nhìn thấy vết xước đang chảy máu và vội vàng cởi áo khoác ngoài quàng lên cho cô. Phương Uyên và Phương Vi sửng sốt quay lưng định bỏ chạy thì anh đã chạy vù tới trước mặt, nhanh chóng giật lấy cái điện thoại ném bốp xuống và giẫm mạnh lên. Chiếc điện thoại nát tan tành.

Bằng tất cả sức bình sinh của mình, Việt gồng mình lên túm lấy cái cổ xương gầy của Uyên và đưa dần lên cao, khiến cô ta phải dần kiễng lên. Uyên hoảng loạn há hốc miệng và trợn mắt lên van xin. Lúc này Ly thấy toàn thân mình đang run lên bần bật, không chỉ vì vừa nãy với gã điên đó mà hơn hết là vì hiện tại. Trước mắt cô, Việt đang nổi điên lên. Từng đường gân trên gương mặt nổi cộm lên, làm tan biến tất cả vẻ thư sinh mọi ngày, thay vào đó là một sự độc ác và tàn nhẫn vô hạn.

Ly đau đớn và sợ hãi, không phải vì đau ở miệng hay trên người, mà kinh khiếp trước ánh mắt đằng kia của Việt. Trong đó thấy rõ một sự độc ác và nguy hiểm, quá tàn nhẫn khiến cô cảm thấy anh đang xa mình vời vợi. Anh không thuộc về cô. Cô không dám chạm vào ánh mắt cay độc ấy...

- Cô nói đi, rốt cuộc cô có muốn sống nữa không mà dám làm chuyện này?

- Việt gằn từng chữ.

- A... anh...

- Uyên khó nhọc gặng từng chữ, tay bấu mạnh vào đôi tay gân guốc kia đang siết lấy cố mình. Dù óng tay ả đã cắm vào thịt mình nhưng Việt vẫn không có ý buông lỏng tay.

- B...u...ô...n...g... r...a...

- Uyên thảm thiết tuyệt vọng.

- Buông chị ấy ra, anh Việt, anh sẽ giết chị ấy mất.

Việt nhìn trân trân vào Ly. Bằng cách nào đó cô đã gượng dậy tới chỗ họ và nắm lấy tay Việt, nhìn anh cương quyết. Những nếp nhăn trên trán dần giãn ra, hai hàng mi anh hạ từ xuống và cuối cùng cũng buông tay ra khỏi cổ Uyên. Cô ả gần như bị rơi, loạng choạng ngã xuống.

- Chị hãy đi đi!

- Ly nói, đầu không ngoảnh lại.

Uyên vẫn ôm cổ mình, cố trấn tĩnh để lấy lại nhịp thở bình thường và nhìn hai người đề phòng. Nghe Ly nói vậy, Phương Vi, nãy giờ đứng núp sau cánh cửa chạy vội tới dìu Uyên giục đi mau. Uyên nhìn ra phía sau đưa mắt tìm tên giang hồ đó thì thấy hắn đã bỏ chạy từ lúc nào.

- Từ nay về sau đừng để tôi nhìn thấy mặt cô nữa.

Uyên đang khập khiễng bước đi, ngoái đầu lại. Mắt long lanh sự đau khổ cùng cực.....

Gió ngoài kia thổi mạnh lên.

Chỉ còn lại hai người im lặng.

- Anh xin lỗi!

- Đâu phải lỗi của anh. Em phải cảm ơn vì anh đã cứu em đấy.

- Tại sao em lại để yên cho cô ta? Đáng lẽ phải gọi cảnh sát tới bắt chúng vào đồn hết rồi.

- Dù sao thì em vẫn bình thường mà, đã làm sao đâu. Với lại chị ấy làm thế cũng chỉ vì yêu anh mà thôi.

- Anh không cần biết! Anh không thể tha thứ cho bất kì kẻ nào dám làm tổn hại đến em! Anh xin lỗi, xin lỗi vì đã nổi nóng với em. Nếu lúc đó em không chạy đi thì...

- Không phải lỗi của anh. Đó là kế hoạc đã sắp xếp từ trước rồi. Thôi, em muốn về!Ly để cho nước xối mạnh vào mặt từ trên vòi chảy xuống. Trong đời cô chưa bao giờ phải trải qua giờ phút nguy hiểm đến thế. Không thể phủ nhận dù cô có can đảm và cứng rắn tới mức nào cũng không thể che giấu đi được việc toàn thân mình như tan ra, các bộ phận cơ thể trở nên rời rạc và cứ thế run rẩy.

Ly đã ngâm mình trong bồn tắm tới hơn nửa tiếng. Cô hi vọng nước nóng sẽ làm mình bớt căng thẳng đi phần nào. Tấm gương lớn mù mịt mờ đục. Ly đưa tay gạt một cái. Cô hiện ra trong gương với một vết nứt trên môi và trên ngực đầy những vết thâm tím mà bàn tay của tên bệnh hoạn đó để lại trên người khi xé toạc váy cô ra. Mọi chuyện dần hiện lại khiến Ly thoáng rùng mình. Cô có một chút ân hận vì vẫn thường than phiền với bố về anh vệ sĩ suốt ngày kè kè bên người cô những ngày trước đây.

Có lẽ nếu không phải vì anh ta không rời cô nửa bước thì từ trước tới giờ cô đã khổ sở hơn thế này gấp mấy lần rồi.

Cuối cùng thì sau gần một tiếng rưỡi ngâm mình trong nhà tắm, cô cũng chịu bước ra ngoài. Và đập ngay vào mắt là tấm áo khoác mà Việt đưa cho cô đang treo trên cây treo quần áo. Ánh mắt anh lúc đó lại một lần nữa ám ảnh cô khiến đầu đau choáng váng. Chưa bao giờ cô lại cảm thấy sợ sệt trước anh như thế này. Tất cả những điều tốt đẹp về anh trước đó dường như đã tan biến từ đêm nay.

- Chị Ly à!

Ly giật mình ngoảnh lại. Chẳng có ai cả ngoại trừ Thủy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!