Sáng nay là một buổi sáng đặc biệt hơn bao giờ hết. Tất cả các tiết học đều được nghỉ để dành thời gian cho học sinh chuẩn bị một đêm hóa trang hoành tráng một cách chu đáo nhất. Sân trường nhộn nhịp toàn người, mỗi người một việc. Thành viên hội học sinh phải chạy tơi chạy lui cùng các câu lạc bộ là những người chỉ đạo và phụ trách chính bữa tiệc. Thi thoảng lại vang lên tiếng đổ rầm khi một cô bạn vụng về làm rơi vỡ gì đó, và ngay sau đó là tiếng quát tháo của bà chị hội trưởng đanh đá.
Những người không phận sự thì cũng rộn rã không kém trong các lớp học. Các cô nàng chạy tới chạy lui từ đầu tới cuối lớp và làm đủ mọi động tác, hỏi mọi người xem tối nay mình mang cái này trên đầu, trên tay… trông có hợp không. Ly vẫn bị kéo tít vào câu chuyện của Thủy. Tóm lại "nhiệm vụ" của cô là phải dạy cho Thủy toàn bộ các kĩ năng trang điểm và làm tóc một cách hỏa tốc. Tất cả đều háo hức chờ đợi một đêm tiệc ình tỏa sáng giữa những người khác.20h 05
Cả sân trường sáng lung linh trong ánh đèn và ánh nến.
Ở đây bây giờ có đủ các thể loại người và… ma. Người có công chúa, có lọ lem xấu xí và lọ lem xinh đẹp, có hoàng tử, có phù thủy và ma thì nhiều vô kể. Nào là ma cà rồng, ma đầu rắn, ma cây, ma mèo, ác quỷ Dracula… Chốc chốc mấy cô nàng yếu tim lại hét lên vì khiếp sợ với mấy trò đùa ác ý của những con ma đẹp trai xinh gái.
Mọi thứ ồn ào như hòa lẫn, tan vào cùng nhau trong tiếng nhạc ầm ĩ và tiếng nói cười rôm rả. Duy chỉ có một điều duy nhất không hề chìm vào, hay bị hòa lẫn vào cái không khí đó. Duy chỉ có một nơi duy nhất nổi bật lên, khiên tất cả phải ngoái nhìn tò mò và ngưỡng mộ.
Một nữ hoàng phủ màu đen của bóng tối chậm rãi bước từng bước, trên tay cầm một ly nước cũng đen sì, như một thứ chất kịch độc hay chính thứ độc dược ấy càng thể hiện quyền lực và sức mạnh tối cao của nữ hoàng.
Chiếc váy lông vũ đen huyền, trải trên thân mình hoàn hảo, dài tới chấm đất, càng nổi bật trên nền da trắng mịn hồng hào, bó sát lấy khuôn khuôn cổ và bờ ngực đầy đặn của Ly. Đường xẻ dài táo bạo từ gần thắt lưng xuống mép váy đã làm một phần đôi chân thon dài hiện ra thấp thoáng sau lớp ren đen quyến rũ và gợi cảm.
Khuôn mặt ấy chỉ để lộ ra một làn môi căng mọng và một chút của chiếc mũi thanh tú, lấp ló dưới chiếc mặt nạ đen óng ánh.
Ly tự nhiên bước qua tất cả mọi người, kể cả các bạn cùng lớp. Không một ai nhận ra cô trong vỏ bọc kiêu sa và hoàn hảo đó.
Mọi người xung quanh bàn tán xôn xao về việc cô ấy là ai, và đặc biệt đối với mấy chàng trai độc thân là "nàng đi một mình".
Đáp trả mỗi câu hỏi của các chàng như kiểu "bạn học lớp nào vậy?" "sao cô bé lại đi một mình thế này" là một sự im lặng hệt như màu đen huyền bí, cùng với một nụ cười nửa miệng đầy nghi hoặc và cuối cùng là gót chân quay ngược bước qua chỗ khác. Mấy chàng gần như bị thôi miên hết sạch, ngẩn ngơ nhìn nhau.
Ly không cười với dụng ý là làm họ bị thôi miên như thế. Cô cười vì mấy cậu đó ngốc quá, học cùng lớp với nhau mà không nhận ra.
Vậy thì Việt sẽ tìm ra cô kiểu gì đây?
Nghĩ tới đây mà cô mỉm cười sung sướng khi tưởng tượng ra Việt đang chạy khắp nơi tìm mình.
…15 phút trước…
-Em đã tới chưa vậy? Sao muộn thế? Thế còn điều bất ngờ của anh thì sao?
-Em tới rồi mà. Vấn đề là anh có nhiệm vụ lớn đấy. Anh phải tìm ra em, nhé?!
Ly dập máy, không để anh nói thêm một lời nào và hí hửng bước vào trường.
…….
Vừa nghĩ tới là đã thấy ngay. Từ góc nhìn của cô đã thấy bóng Việt đang chạy tới chạy lui, thỉnh thoảng còn kéo tay một cô gái khác qua xem mặt nữa chứ. Lúc này trông anh thật ngầu trong bộ dạng một con ma cà rồng.
"Haha, đố anh tìm được đấy"
Việt bỗng đổi hướng nhìn qua phía cô. Ly thấy vậy, nhẹ nhàng quay người vào trong, chờ đợi. Gần một phút đã trôi qua. Hình như là không có động thái gì lạ. Ly lén quay người lại đã không thấy anh ở đó. Anh không nhận ra cô?
……..
-Chà! Trông cô cũng được đấy!
Trời ạ! Lại cái giọng nói đó, lúc nào cũng làm cô giật mình thon thót.
Huy xuất hiện trong bộ dạng của một thần chết u ám. Gương mặt anh thường ngày trông đã dữ dằn rồi, bây giờ nhìn vào trông còn đáng sợ hơn.
Nhưng Ly không thể phủ nhận đây là ông thần chết đẹp trai nhất trong đời cô từng gặp. Cả người Huy toát ra một lực từ trường xuất phát từ sự nam tính của anh.
Nhưng điều làm Ly bất ngờ lại là việc khác….
-Anh nhận ra tôi?
-Cô chết đi sống lại thêm vài lần nữa tôi vẫn nhận ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!