Chương 2: (Vô Đề)

7 giờ tối. Ly vừa bước ra từ phòng tắm. Vớ lấy cái điện thoại, Ly gọi ngay cho Mai.

-Mai ơi café đi

-Sao thế? Tưởng mày có hẹn với Hoàng cơ mà?

-Lại bị cho leo cây rồi. Bận học. Haizzzz. Hôm nay toàn những chuyện xui xẻo mà"

-Thôi được rồi. Chỗ cũ nhé

-À nhớ gọi cả Linh đi nữa. Đi cả ba đứa mới vui.

Ly gác điện thoại. Mai tới nhà đón Ly, nói rằng Linh có việc bận nên không đi cùng hai người được. Trên xe máy, Ly phóng ầm ầm trên đường tới quán cafe mà nhóm 3 cô bạn thường lui tới. Cô không biết rằng nơi này sẽ băt đầu một chuỗi ngày dài của cô mà không có Hoàng…..

Dạ Khúc café hôm nay vắng khách. Mọi thứ đều yên lặng, bản nhạc êm dịu vang lên thật ấm. Hai cô gái vẫn thật nổi bật giữa đám đông.

-Lâu lắm rồi mới có một buổi hẹn, thế mà lại phải bỏ dở

- Ly thở dài ngao ngán

-Thôi xin nàng. Có phải thế giới sắp sụp đâu mà không có buổi khác để nàng hẹn hò được?

-Nhưng mà vẫn chán.

-Dạo này mày và Hoàng đi tới đâu rồi?

-Là sao? Thì vẫn yêu nhau. Hoàng tốt lắm. Mỗi khi nghĩ về điều này tao lại thấy mình là người tình may mắn nhất trên đời...

-Từ ngày yêu vào văn vẻ hay nhỉ? – Mai nhíu mày khi nghe Ly nói vậy. Nó yêu Hoàng đến thế thật sao?

Câu chuyện của các cô gái cứ như thế một hồi. Bất chợt, khi người bồi bàn mang đồ ăn nhẹ tới đã vô tình làm tách café chao nghiêng, bắn hết ra áo của Ly.

-Trời đất. May mà Hoàng không có ở đây. Thôi tao phải đi rửa đây.

Mai nghe nhắc tên Hoàng lại thở dài.

Ly nói rồi đứng lên vào rửa tay. Nhà vệ sinh ở tận cuối dãy. Bên những bàn trà, có người đang ngồi đọc báo, có người ngồi nói chuyện, và có những đôi tình nhân trao nhau những ánh mắt trìu mến. Những tách café đắng hay ngọt thì vẫn kéo người ta lại gần nhau hơn thì phải…

Bất giác, Ly chựng lại.

Chỉ trong vòng một khoảnh khắc, có cảm tưởng như tất cả các bộ phận cơ thể cô rã ra, rụng rời

Bất động.

Ngạt thở.

Cổ họng ứ nghẹn. Cô mở to mắt.

Nơi góc quán kia, một bàn trà….

"Tại sao Hoàng lại ở đây? Và còn nữa, tại sao bên cạnh cậu lại là 1 người con gái, ôi, cô ta mặc cái váy đó, còn hôn lên má Hoàng ..."

"Tại sao Hoàng lại cười nói vui vẻ đến thế? Đôi mắt cậu ấy lấp lánh hạnh phúc…"

Sau khi rướn người, đặt chiếc hôn dịu dàng lên má người bạn trai, cô ấy lại ngồi xuống, nói chuyện vui vẻ. Và Ly đã nhìn được khuôn mặt đó. Cô lại chết trân thêm một lần nữa.

Đó là Linh.

Ai cô cũng có thể nhầm, còn hai người đó thì không. Một là bạn trai, một là cô bạn thân thiết…. dù có đứng xa mấy vẫn nhận ra được….

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!