Chương 88: Ngoại truyện 2. Nghỉ dưỡng - Chuyện ngày thường (2)

Trì Bắc Hạo và Kiều Hành Tổ vừa rời đi, Mặc Tinh đã không đợi thêm được nữa mà phấn khích chạy đi tham quan khắp lượt căn nhà gỗ nhỏ.

Căn nhà gỗ này quả thật không lớn. Tầng dưới chỉ có một phòng khách, không bày ghế sofa mà đặt một chiếc bàn gỗ cùng bốn chiếc ghế gỗ. 

Phần lớn đồ đạc và trang trí trong nhà đều làm từ gỗ, kết hợp với vải bố màu be, khiến toàn bộ không gian vừa ấm cúng lại vừa mang nét thú vị riêng.

Mặc Tinh cầm một khối rubik bằng gỗ, thuận tay xoay xoay, thở dài nói: "Thật ra lần trước ở trại Trù, em đã rất thèm mấy căn nhà gỗ bên ngoài kia rồi, tiếc là tổ chương trình bắt mọi người ở tập thể trong biệt thự." 

"Anh Hạo chắc là đã nhìn ra từ lúc đó, nên lần này mới đặc biệt sắp xếp cho chúng ta ở đây."

Trong khu nghỉ dưỡng Hồng Diệp có khá nhiều kiểu nhà với phong cách khác nhau, giống như chia toàn bộ khu nghỉ dưỡng thành vài khu vui chơi theo chủ đề. 

Khu vực họ đang ở bây giờ mang chủ đề nguyên sinh, toàn bộ đều là những căn nhà gỗ nằm giữa vòng tay cây cối.

Thấy Mặc Tinh đã đi vòng thứ ba trong phòng khách không mấy rộng rãi, Mục Huyền Thanh liền nói: "Em lên lầu xem trước đi, để anh đợi nhân viên tới thu dọn là được."

Mặc Tinh đặt khối rubik xuống, sán lại gần Mục Huyền Thanh, hôn nhẹ lên mặt anh một cái: "Người hiểu em nhất vẫn là Huyền Thanh. Vậy em lên xem thử trên đó thế nào trước nhé."

Mục Huyền Thanh đưa tay xoa đầu Mặc Tinh một cái, rồi đứng nhìn cậu bước chân nhẹ nhàng lên cầu thang.

Tầng hai là một phòng ngủ rộng, chỉ ngăn ra một khu làm nhà vệ sinh. Trên sàn trải một tấm thảm lông dài nhìn thôi đã thấy dễ chịu. 

Giữa phòng là chiếc giường lớn rộng hơn hai mét, ban công đặt ghế nằm đối diện với giường, ở phía bên kia là cầu thang.

Đúng như Trì Bắc Hạo đã nói lúc trước, mấy cây bên ngoài ban công quả thật rất gần căn nhà, chỉ cần với tay là có thể chạm vào những chiếc lá đỏ trên cành. 

Hơn nữa, để tiện ngắm cảnh về đêm, giữa các tán cây còn lắp đèn ánh đỏ nhạt. Lúc này, ánh sáng dịu dàng ấy xuyên qua cửa kính, rải xuống căn phòng chưa bật đèn, phủ lên phòng ngủ một lớp ấm áp.

Mặc Tinh cúi đầu nhìn tấm thảm lông dài trên sàn, do dự một giây rồi đá văng dép lê, tháo cả tất ra, trực tiếp dẫm chân trần lên đó, lập tức thoải mái đến mức khẽ thở dài.

Cậu cũng không vội bật đèn, cứ thế nương theo ánh sáng đỏ lãng mạn bên ngoài mà thong thả đi dạo một vòng quanh phòng, cuối cùng đi đến cạnh cửa ban công, đưa tay gẩy nhẹ chiếc chuông gió dreamcatcher treo ở đó.

(*)Dreamcatcher: Tôi tìm 1 cái cho hợp tone vs nhà gỗ...

Đúng lúc này, bụi cành cây sát ban công đột nhiên rung rinh. Mặc Tinh cảnh giác nhìn sang, kết quả thấy một con sóc men theo cành cây chạy tới, nhảy phóc lên lan can ban công, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào trong phòng.

Con sóc trông được nuôi nấng khá tốt, thân hình tròn trịa, cái đuôi to xù kéo dài phía sau.

Mặc Tinh liếc nhìn quanh phòng, bóc lớp màng bọc khay trái cây đặt trên bàn, chọn mấy quả nho, kéo cửa ban công bước ra ngoài. 

Cậu đặt một quả nho lên lan can trước mặt chú sóc, rồi lùi lại vài bước, rút điện thoại ra chụp ảnh.

Con sóc hoàn toàn không sợ người, chỉ nghiêng đầu nhìn Mặc Tinh, chẳng mấy chốc đã không nhịn được mà chạy tới trước quả nho, ôm lấy rồi nhanh chóng gặm nhấm. 

Nhìn dáng vẻ thành thục này, chắc hẳn trước đây nó cũng chẳng ít lần tới khu nghỉ dưỡng tìm người đòi ăn.

Quay xong video, Mặc Tinh mới đặt hết số nho còn lại lên lan can phía trước.

Lần này nhóc con hoàn toàn không do dự, phóng tới thật nhanh, ôm lấy nho nhét liên tục vào miệng, hai cái má nhỏ lập tức phồng lên hai bên. 

Sau khi đã gom hết nho, con sóc vẫy cái đuôi lớn, quay người nhảy từ lan can trở lại cành cây, nhanh chóng chạy mất hút.

Mặc Tinh mỉm cười tiễn theo bóng dáng ấy, rồi lại giơ điện thoại lên chụp những tán lá đỏ trong màn đêm.

Khi Mục Huyền Thanh lên lầu, thứ anh nhìn thấy chính là khung cảnh ấy.

Anh hơi nhíu mày, đi tới kéo cửa ban công ra: "Sao không mặc thêm áo khoác mà đã chạy ra ngoài rồi. Chụp xong thì vào mau đi, đêm ở núi lạnh lắm."

Bấy giờ đã là cuối tháng mười, nơi đây lại là vùng núi, mặt trời vừa lặn là nhiệt độ giảm sâu. Mặc Tinh chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, chẳng biết đã đứng ngoài đó bao lâu rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!