Chương 42: Sao nhí (7): Ông cháu gặp nhau

Sau khi quay về Hải thị và dọn vào sống trong nhà của Mục Huyền Thanh, cuộc sống của Mặc Tinh trở nên nề nếp hơn hẳn, dần dần cũng quen với việc mỗi sáng sớm tỉnh dậy là tiện thể cọ vào hõm vai của Mục Huyền Thanh, hấp thu một lượng lớn sát khí.

Khoảng thời gian này, cậu ăn ngon uống đủ, ngủ yên giấc, lại không còn phải lo lắng chuyện mạng sống mình có thể bay màu bất cứ lúc nào, thật sự là sống rất dễ chịu. Chỉ có điều, duy nhất một việc tiến triển không được thuận lợi.

Đó là cậu không tìm được manh mối nào có giá trị trong kho tư liệu của Cục 19. Cậu cũng từng dò hỏi Dương Tề Ninh về chuyện ở nhà cũ họ Mục lần trước, nhưng nghe qua thì cũng chỉ là một lần làm phép trừ uế bình thường.

Mặc Tinh nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy vẫn phải tìm cơ hội hỏi thăm Mục Huyền Thanh về chuyện quá khứ của gia tộc họ Mục. 

Nhưng đó e rằng là vết sẹo sâu nhất trong lòng Mục Huyền Thanh, khi bản thân còn chưa có chút đầu mối nào, Mặc Tinh rất do dự không biết nên mở lời thế nào cho phải. 

Huống chi, từ những thông tin Mục Huyền Thanh từng tiết lộ trước đây mà xem, chính anh cũng hoàn toàn không nhận ra có điều gì bất thường, Mặc Tinh thậm chí còn nghi ngờ rằng có phải một phần ký ức của anh đã bị phong tỏa hay không.

Nếu mối quan hệ giữa họ có thể thân mật hơn một chút, nếu Mục tổng có thể yên tâm để cậu lục soát ký ức của mình...

Nhưng chuyện này không thể nóng vội. Tình cảm và sự tin tưởng giữa người với người cần được bồi đắp dần theo thời gian chung sống. Hai người họ, tính cả việc kết bạn WeChat, còn chưa đến một tháng, dĩ nhiên không thể lập tức hoàn toàn tin tưởng lẫn nhau.

Ít nhất thì bản thân Mặc Tinh vẫn chưa thể nói cho Mục Huyền Thanh biết bí mật mình cần hấp thu sát khí để duy trì mạng sống, cho dù lần cứu giúp kịp thời của Mục Huyền Thanh ở núi Tiểu Hợp trước đó đã khiến cậu vô cùng cảm động. 

Đặt mình vào vị trí người khác mà nghĩ, Mặc Tinh cũng hiểu rằng hiện tại Mục Huyền Thanh không thể nào giao cả tính mạng mình vào tay cậu.

May mắn là, giữa họ lúc này đã đạt được một trạng thái cân bằng. Mặc Tinh âm thầm hấp thu sát khí của Mục Huyền Thanh để kéo dài sinh mạng, đồng thời cũng nhờ đó làm dịu những cơn đau đầu của anh, giúp anh trấn áp ác mộng. 

Những vấn đề mang tính căn nguyên kia, tạm thời cũng không cần vội vàng giải quyết.

Vì chuyện này, Mặc Tinh thậm chí còn bói một quẻ, quẻ tượng cho thấy trước mắt không nên phá vỡ hiện trạng, vẫn cần tiếp tục tích lũy lực lượng. Vì thế, cuối cùng Mặc Tinh quyết định tạm gác việc này sang một bên.

☆★

Sau khi trở về Hải thị hơn một tuần, Mặc Tinh đã hồi phục đến mức sáng sớm có thể múa kiếm, còn bộ phim Khải Dĩnh thì bắt đầu bước vào giai đoạn tuyển chọn diễn viên.

Mặc Tinh theo Mục Huyền Thanh tham dự các buổi thử vai cho những nhân vật quan trọng, những vai này đều cần đạo diễn và phía đầu tư cùng nhau thẩm định.

Theo hợp đồng mà hai bên đã ký kết khi đó, Đường Tân Chính có quyền đề cử, còn Mục Huyền Thanh nắm quyền phủ quyết. 

Tuy nhiên, Mục Huyền Thanh rất tôn trọng con mắt nghề nghiệp của đạo diễn Đường, chỉ cần bản thân diễn viên không có vấn đề mang tính nguyên tắc, anh đều gật đầu đồng ý ngay.

Mặc Tinh còn phát hiện ra một hiện tượng khá thú vị, những diễn viên vốn có vấn đề lớn thường rất kiêng dè Mục Huyền Thanh, luôn vì bị khí thế của anh trấn áp mà thể hiện không tốt trong buổi thử vai, kết quả dĩ nhiên là bị loại.

Nhìn sát khí quanh người Mục Huyền Thanh thỉnh thoảng lại bốc lên, cuộn trào một chút rồi lắng xuống, Mặc Tinh cảm thấy mình đã phát hiện ra một trong những nguyên nhân khiến Mục tổng đầu tư lần nào cũng thắng lớn—— 

Những loại yêu ma quỷ quái dễ gây chuyện đều đã bị quét ra khỏi dự án ngay từ đầu, vậy thì dự án đó chẳng phải rất dễ thành công sao.

Hôm đó là ngày cuối cùng của buổi thử vai, Mặc Tinh yên lặng ngồi một bên làm bình hoa. Đợi đến khi họ chọn xong những diễn viên vừa ý, cậu lén lút chọc nhẹ vào eo Mục Huyền Thanh để nhắc nhở.

Thân hình Mục Huyền Thanh cứng lại trong chớp mắt, ngay sau đó không quay đầu lại mà trở tay nắm lấy bàn tay nghịch ngợm kia.

Khóe môi Mặc Tinh cong cao, ngón cái còn tự do khẽ động đậy, nhẹ nhàng gãi mấy cái vào hõm giữa ngón cái và ngón trỏ của Mục Huyền Thanh.

Mục Huyền Thanh vẫn mặt không đổi sắc trò chuyện với Đường Tân Chính, nếu không phải Mặc Tinh cảm nhận được bàn tay anh khẽ run nhẹ, thì thật sự chẳng nhìn ra anh có chút khác thường nào.

Tổng tài bá đạo lạnh lùng đúng là lợi hại như vậy đó.

Sau khi nói xong chủ đề ban nãy, Mục Huyền Thanh đột ngột đổi giọng: "Đạo diễn Đường, còn một chuyện tôi muốn nói riêng với ông."

Đường Tân Chính tưởng là chuyện đầu tư, liền đáp: "Được, vào phòng nghỉ của tôi nói chuyện đi."

Mục Huyền Thanh dẫn theo Mặc Tinh, cùng Đường Tân Chính vào phòng nghỉ. Ba người lần lượt ngồi xuống.

Lúc này, Mặc Tinh mỉm cười với Đường Tân Chính, mở lời: "Không biết đạo diễn Đường đã xem qua đoạn video chương trình thực tế mà tôi từng tham gia chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!