Chương 41: Sao nhí (6): Đeo nhẫn cùng kiểu ở ngón út

Sáng sớm, Mặc Tinh lại bị một luồng khí mát lạnh đánh thức, và lần nữa vừa mở mắt ra đã chạm ngay ánh nhìn đen sâu thẳm của Mục Huyền Thanh.

Lần này không chỉ ôm cánh tay người ta, mà nửa người cậu còn đè lên đối phương, mặt áp sát vào hõm vai, chỉ cần cụp mắt xuống là có thể nhìn rõ xương quai xanh sắc nét của anh.

Mặc Tinh ngồi bật dậy, nhìn chiếc chăn mỏng của hai người đã trượt xuống ngang eo, gãi gãi mái tóc rối dựng lên, lẩm bẩm khó hiểu: "Bình thường sáng dậy mình cũng đâu có lăn ra xa đến thế này... với lại rõ ràng là mỗi người đắp một cái chăn mà..."

Mục Huyền Thanh không nói lời nào, vén chăn xuống giường, đi vào phòng tắm rửa mặt.

Mặc Tinh vẫn ngồi trên giường, lắc lư đầu tự nói với mình: "Tối qua hình như mình mơ một giấc mộng đẹp thì phải... rốt cuộc là mơ thấy gì nhỉ..."

Mục Huyền Thanh thay đồ luyện công xong bước ra, Mặc Tinh để ý sắc mặt anh, cười nói: "Không tệ, hôm nay không có quầng thâm mắt. À đúng rồi, anh còn nhớ trong mơ của tôi đã thấy gì không? Tôi cứ cảm giác như đã thấy cảnh đẹp lắm, mà lại không nhớ ra."

Động tác lướt điện thoại của Mục Huyền Thanh khựng lại trong thoáng chốc, rồi mới đáp: "Không nhớ cụ thể, chỉ nhớ là sau đó tôi ngủ thiếp đi trong giấc mơ của em."

Ngay sau đó anh liền tiện miệng đổi sang chủ đề khác: "Chúng ta sẽ về Hải thị sau khi ăn sáng. Xe chạy hơn sáu tiếng, em ngồi xe đường dài có vấn đề gì không?"

"Không sao đâu, xe của anh rộng rãi, ngồi rất thoải mái. Thời gian dài chút cũng chẳng có vấn đề gì, trò chuyện tí là tới." Mặc Tinh vừa nói vừa lật người xuống giường, vươn vai duỗi lưng: "Anh đi luyện quyền đi, tôi về phòng thu dọn đồ."

Cậu cùng Mục Huyền Thanh ra khỏi phòng, rẽ một cái là vào phòng mình.

Đồ đạc của Mặc Tinh không nhiều, chốc lát là thu dọn xong xuôi, cậu kéo vali ra đặt bên cạnh cửa. Thấy thời gian còn sớm, cậu lại ngồi xuống ghế sofa, lấy điện thoại ra mở WeChat định trò chuyện với sư phụ. 

Chuyện mình sắp đóng vai Tô Tề

- vị thiên sư nổi tiếng trong lịch sử

- chắc chắn sẽ làm sư phụ giật mình một phen.

Kết quả lúc bấm vào ảnh đại diện, tay cậu trượt một cái, lại mở trúng khung chat với Lam bà bà.

Trên giao diện vẫn là đoạn trò chuyện tối qua giữa Mặc Tinh và Lam bà bà, chính giữa hiện một hình vẽ phù chú, phía dưới là lời giải thích của bà—— [Chỉ cần vẽ lên lòng bàn tay là được.]

Nhìn thấy hình vẽ đó, khóe môi Mặc Tinh bất giác cong lên.

Hoa văn phức tạp thế này, một người mới vẽ lần đầu như cậu làm sao có thể hoàn thành trong cái lòng bàn tay bé tí chứ? Đương nhiên phải tìm chỗ rộng hơn mới được—— Vẽ trên lưng thì hoàn toàn hợp lý.

Mặc Tinh vừa suy nghĩ xem còn có thể tìm cớ gì để quang minh chính đại ăn đậu hũ thêm lần nữa, vừa thoát ra rồi bấm vào ảnh đại diện của sư phụ.Bốn người Mặc Tinh ăn sáng xong liền lên đường quay về Hải thị.

Lần này Lục Thành Vũ không cần Mục Huyền Thanh đuổi, rất tự giác ngồi lên ghế phụ lái, Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh ngồi song song ở hàng ghế sau rộng rãi. 

Có Lục Thành Vũ ở đó, suốt dọc đường hầu như không thiếu tiếng cười, Mặc Tinh vừa lướt Weibo vừa nghe anh ta buôn chuyện, hiểu biết về giới giải trí lại tăng thêm một mớ.

Xe về tới Hải thị, trước tiên đưa Lục Thành Vũ về nhà, sau đó chạy thẳng tới dưới lầu nhà Mặc Tinh.

Mục Huyền Thanh dẫn theo Trần Cương theo Mặc Tinh vào nhà, giúp cậu chuyển đồ.

Căn hộ của Mặc Tinh là loại nhỏ một phòng ngủ một phòng khách, có bếp và nhà vệ sinh, đứng ngay phòng khách là có thể nhìn bao quát cả căn nhà. 

Cậu vào thư phòng lấy thanh kiếm của mình, bộ văn phòng tứ bảo, một hộp lớn giấy bùa trắng và một thùng gỗ đựng đủ loại chai lọ, rồi lại lôi ra một thùng giấy nhỏ đặt vào hơn chục cuốn sách.

Thấy cậu lại vào phòng ngủ mở tủ quần áo, Mục Huyền Thanh nói: "Quần áo thì mấy bộ trong vali của em là đủ rồi, tôi sẽ chuẩn bị đồ mới cho em, không cần phiền phức mang qua."

Mặc Tinh liền xoay người đi ra, cười nói: "Vậy thì chẳng còn gì để mang nữa rồi."

Đồ đạc không nhiều, ba người chỉ cần một chuyến là mang hết xuống lầu, rồi trực tiếp quay về căn biệt thự nơi Mục Huyền Thanh ở.

Xe vừa dừng trước cổng biệt thự, quản gia Hà đã lập tức ra đón, bước lên mở cửa xe cho Mục Huyền Thanh: "Thưa cậu, phòng đã được thu xếp xong theo đúng yêu cầu của cậu rồi."

Mục Huyền Thanh xuống xe, nghiêng người giới thiệu với Mặc Tinh đang vòng từ phía sau xe tới: "Đây là quản gia Hà, bình thường chú Hà và vợ mình là thím Triệu ở tầng một, thím Triệu phụ trách việc nấu ăn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!