Thấy hai người ngẩng đầu nhìn mình, Viên Tư Dịch liền mỉm cười, giơ tay vẫy vẫy, đồng thời bước nhanh lại gần, cười nói với họ: "Thầy Mặc vẫn chưa về, đạo diễn Đường bảo tôi qua xem thử. Không ngờ Mục tổng cũng ở đây, anh không phải đi lấy bút máy trong xe sao?"
Mục Huyền Thanh đến cả việc viện cớ cũng lười, sắc mặt không đổi, thản nhiên đáp: "Lấy rồi, qua đón em ấy về chung."
Ánh mắt Mặc Tinh lướt qua cổ Viên Tư Dịch, rồi lại quay về khuôn mặt hắn ta, cũng mỉm cười nói: "Làm phiền anh Viên rồi, chúng ta về thôi."
Hành lang không rộng lắm, Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh sóng vai bước đi, Viên Tư Dịch đi phía trước hai người.
Dường như hắn ta có phần dè chừng Mục Huyền Thanh, cố ý đi sát về phía Mặc Tinh, nửa xoay người trò chuyện với cậu, Mặc Tinh cũng tùy ý đáp lại vài câu.
Đến chỗ rẽ, Viên Tư Dịch bỗng trượt chân, loạng choạng ngã về phía Mặc Tinh.
Mặc Tinh theo phản xạ đưa tay ra đỡ, nhưng Mục Huyền Thanh còn nhanh hơn. Anh trực tiếp bước lên một bước, chen vào giữa hai người, tay trái vươn ra, vững vàng đỡ lấy Viên Tư Dịch đang nghiêng ngả.
Viên Tư Dịch rùng mình một cái, vội vàng vịn vào tường đứng vững, rồi lại lùi liền hai bước, tránh xa Mục Huyền Thanh, sắc mặt còn có chút tái xanh.
Điều chỉnh lại hơi thở xong, hắn ta mới ngẩng đầu, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: "Cảm ơn Mục tổng đã ra tay giúp đỡ."
Mục Huyền Thanh nhàn nhạt gật đầu, nghiêng người nhường lối cho Mặc Tinh bước lên trước, hai người lại sóng vai đi cạnh nhau.
Viên Tư Dịch không dám tiếp tục bắt chuyện với Mặc Tinh nữa, xoay người lại, đi đứng đàng hoàng như bình thường.
Trong lòng Mặc Tinh thấy có chút buồn cười, không nhịn được, vừa đi vừa giả vờ như vô tình dùng mu bàn tay khẽ chạm vào mu bàn tay Mục Huyền Thanh.
Mục Huyền Thanh quay đầu nhìn cậu, cậu cũng quay sang nhìn lại, nhưng trên mặt lại là vẻ ngơ ngác khó hiểu, như thể hoàn toàn không nhận ra mình vừa mới chạm vào người ta.
Mục Huyền Thanh: "..."
Mặc Tinh: "..."
Quãng đường không dài, ba người rất nhanh đã quay lại phòng riêng, ngồi vào chỗ của mình.
Mặc Tinh nhìn thấy trên bàn đã đặt sẵn ba bản hợp đồng, Đường Tân Chính và Lục Thành Vũ đều đã ký tên và đóng dấu xong.
Mục Huyền Thanh lấy cây bút máy từ trong túi ra, nhanh chóng ký tên mình lên cả ba bản hợp đồng.
Sau khi mỗi người cất kỹ hợp đồng của mình, Đường Tân Chính bỗng nhìn sang Mặc Tinh, ánh mắt mang theo chút nhiệt tình và chân thành, nói: "Thật ra từ nãy tôi đã rất muốn hỏi cậu Mặc, không biết cậu có hứng thú với việc đóng phim không?"
Mặc Tinh hơi sững người: "Há?"
"Trong bộ phim này có một vai diễn sinh ra là dành cho cậu!" Đường Tân Chính có chút kích động.
"Mấy năm nay tôi vẫn luôn chuẩn bị cho bộ phim này, vai đó vẫn chưa tìm được người thích hợp. Nhưng hôm nay vừa gặp cậu, tôi đã cảm thấy khí chất của cậu quá hợp với nhân vật ấy, thật sự rất hy vọng cậu có thể đảm nhận."
"Cái này..." Mặc Tinh có phần lúng túng: "Tôi chưa từng đóng phim bao giờ..."
Thấy cậu không từ chối thẳng thừng, Đường Tân Chính vội vàng thuyết phục: "Không sao, cứ diễn đúng với bản thân là được. Chỉ cần có linh khí, tôi xưa nay chưa bao giờ ngại dùng người mới."
Nói xong, ông lại nhìn sang Mục Huyền Thanh và Lục Thành Vũ: "Tôi nghĩ Mục tổng và Lục tổng chắc cũng sẽ tán thành. Vai diễn đó tuy không nhiều đất diễn, nhưng lại là một trong những linh hồn của cả bộ phim, nếu xây dựng tốt thì bộ phim đã thành công một nửa rồi."
Lục Thành Vũ rất ngạc nhiên, hoàn toàn không ngờ Đường Tân Chính vừa ký hợp đồng xong đã mở lời mời Mặc Tinh, không khỏi thầm nghĩ trong lòng rằng Đường đạo diễn quả là một con cáo già, rõ ràng là ỷ vào việc Mục Huyền Thanh đã ký tên sẽ đầu tư tiền, để lấy đó làm động lực thuyết phục Mặc Tinh.
Dù sao thì mối quan hệ của hai người họ hiện giờ đã lan truyền khắp giới, nếu Mặc Tinh thật sự là người yêu của Mục Huyền Thanh, chắc chắn cũng sẽ mong muốn khoản đầu tư của Mục Huyền Thanh nhận được nhiều lợi nhuận hơn.
Mục Huyền Thanh thì lại khá bình tĩnh, chỉ hỏi: "Tô Tề?"
Đường Tân Chính cười nói: "Quả nhiên! Không cần tôi nói cũng nhìn ra được phải không! Thầy Mặc vốn là thiên sư, càng không còn ai thích hợp hơn."
Mặc Tinh chớp chớp mắt, quay sang hỏi Mục Huyền Thanh: "Là Tô Tề đó sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!