Chương 36: Bi kịch của sao nhí (1): Tôi chỉ gieo vần thôi

Sáng sớm ngày 13 tháng 8, Mặc Tinh bị đồng hồ sinh học đánh thức. Cậu cảm thấy cả người từ trên xuống dưới vẫn chưa được thoải mái, lười biếng chẳng muốn cử động.

Lúc này cậu có chút tâm lý trốn tránh, không mấy muốn đối diện với khả năng rằng Mục Huyền Thanh có lẽ đã biết chuyện mình có thể hấp thụ sát khí.

Mặc Tinh trở mình, thò tay dưới gối lấy điện thoại ra, liền thấy WeChat báo sư phụ đã gửi lại một loạt tin nhắn thoại, tối qua cậu gọi cho sư phụ nhưng không có sóng, đành để lại lời nhắn kể chuyện ở núi Tiểu Hợp.

"Tiểu Tinh à, chuyện này ta đã biết rồi. Là phúc thì không phải họa, là họa thì cũng chẳng tránh được. Manh mối hiện giờ còn ít, con tự mình cẩn thận hơn là được. Bên ta cũng sẽ để ý giúp con, nghe được tin gì sẽ báo cho con."

"Những chuyện khác cũng chẳng cần ta nói nhiều, tâm tư con vốn đã nhiều, ta tin con sẽ không chịu thiệt lớn đâu."

"À đúng rồi, điều hòa đã thay xong, sưởi sàn cũng đang làm dần. Người kia của con cũng khá để tâm tới con đấy, không kéo dài trì hoãn gì cả, không tệ."

"Con nói là cậu ta vì cứu con mà tùy cơ ứng biến nắm bắt được khí cảm sao? Được rồi, xem ra cậu ta hợp duyên với đạo quán của chúng ta. Con xem lúc nào thích hợp thì dẫn cậu ta về đạo quán chơi."

"Còn nữa, đừng ỷ bên cạnh có người bù năng lượng cho con mà làm bừa, biết tự yêu quý bản thân mình chút đi! Đừng để sư phụ ta phải lo lắng mãi. Ê, con vẫn nên mau mau kết hôn đi, sau này để người kia lo cho con."

Mặc Tinh áp điện thoại vào tai, nghe sư phụ lải nhải không ngừng, trong lòng ấm áp hẳn lên. Cảm giác thấp thỏm ban đầu cũng dần tan đi trong những lời căn dặn đã nghe quen tai ấy. Dù thế nào đi nữa, phía sau cậu vẫn luôn có sư phụ.

Đôi lúc Mặc Tinh cũng cảm thấy bản thân có chút vô dụng. Dẫu gì kiếp trước mình cũng đã sống gần hai trăm năm, vậy mà kiếp này vẫn phải để sư phụ lo lắng mãi. Nhưng sư phụ thật sự quá tốt, khiến cậu không kìm được mà lưu luyến cảm giác tình thân ấy.

Cả hai đời, Mặc Tinh đều là trẻ mồ côi.

Kiếp trước, cậu lớn lên trong thiện đường của môn phái đến năm sáu tuổi, sau đó hoàn toàn dựa vào bản thân để mưu sinh. 

Dù tư chất xuất chúng, nhập đạo rất sớm, nhưng cho đến khi cậu thể hiện tài năng kinh ngạc trên con đường phép đo lường, tính toán thì ở môn phái cậu vẫn chỉ là đệ tử bình thường.

Sau khi bộc lộ thiên phú lúc hai mươi tuổi, cậu được chưởng môn thu nhận làm môn sinh chân truyền. Dẫu sư tôn chưởng môn và các sư huynh sư tỷ đều hòa nhã, kiên nhẫn chỉ dạy cậu, nhưng khi ấy Mặc Tinh đã là người trưởng thành, thì với họ cậu chỉ kính trọng chứ không nương tựa.

Kiếp này, Mặc Tinh mượn thân xác một đứa trẻ sơ sinh vừa chết để tái sinh, được vị sư phụ hiện tại nhặt về đạo quán nuôi nấng. Vài năm đầu cậu luôn trong trạng thái mơ mơ hồ hồ, thực sự hoàn toàn nhờ sư phụ một tay nuôi nấng từ nhỏ.

Ngay cả khi lên bốn tuổi, linh trí đột ngột khai mở, cậu thẳng thắn kể với sư phụ về quá khứ của mình, thì sư phụ vẫn luôn yêu thương, cưng chiều cậu như con ruột. 

Điều này khiến Mặc Tinh

- người chưa từng nhận được tình yêu của cha mẹ

- không khỏi chẳng muốn lớn lên, chỉ muốn mãi làm đứa trẻ nghịch ngợm chơi đùa bên đầu gối sư phụ.

Nghĩ đến đây, Mặc Tinh cũng có chút ngượng ngùng. Dù tính theo tuổi đời kiếp này, cậu quả thực cũng đã đến lúc lập gia đình, để sư phụ có thể yên tâm.

Vậy thì... cứ theo ý sư phụ, sớm bắt đầu yêu đương vậy? Dù sao những gì cần đối mặt, cuối cùng cũng phải đối mặt thôi.

Mặc Tinh sắp xếp lại suy nghĩ, vươn vai, chậm rãi bò dậy rửa mặt, sau đó ra khỏi phòng đi đến phòng tập gym.Trong phòng tập gym, Mục Huyền Thanh đang khởi động, thấy Mặc Tinh bước vào thì có chút ngạc nhiên.

"Chẳng phải em nói mấy ngày nay không luyện kiếm được sao?"

"Không luyện kiếm được thật mà, nên tôi có mặc đồ luyện công đâu."

Mặc Tinh thong thả đi tới trước mặt anh, rồi khoanh chân ngồi xuống sàn.

"Đằng nào cũng tỉnh rồi, chẳng có việc gì làm, nên lên đây xem anh đánh quyền luôn. Hôm qua lúc anh bắt được khí cảm tôi lại không nhìn thấy, hôm nay vừa hay xem cho rõ."

Mục Huyền Thanh gật đầu, cũng không nói gì, kéo giãn cơ thể chuẩn bị đánh quyền.

Mặc Tinh thấy lượng sát khí cuộn lên quanh người anh không nhiều, bỗng hỏi: "Bây giờ anh có nhìn thấy hay cảm nhận được khí xung quanh mình không?"

Mục Huyền Thanh sững người, cúi đầu quan sát bản thân một lượt rồi lắc đầu: "Không được, giờ xung quanh tôi có khí à?"

Nghe vậy, Mặc Tinh lập tức phấn chấn, ngồi thẳng lưng nói: "Có, nhưng không nhiều. Hôm qua anh còn điều khiển được mà, sao bây giờ lại không cảm ứng được?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!