Chương 32: Ảnh hậu (9): Tình cảm chớm nở

Lúc này trong lòng Mặc Tinh rối như tơ vò.

Hai kiếp cộng lại cậu đã sống gần hai trăm năm, dù đã nắm vững kiến thức lý thuyết về vệ sinh sinh lý từ rất sớm, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên cậu thật sự tiếp xúc tình huống thực tế.

Cảnh tượng cụ thể trong giấc mơ đêm qua là gì thì cậu đã không còn nhớ rõ, nhưng cái cảm giác thoải mái như được ngâm mình trong nước ấm, toàn bộ lỗ chân lông mở rộng, dường như vẫn còn lưu lại trên cơ thể.

Hơn nữa, cậu vô cùng chắc chắn rằng người trong mơ kia chính là Mục Huyền Thanh. Thế nên trong đầu lúc thì bật ra câu "hồng loan tinh động" mà sư phụ từng nói, lúc lại vang lên câu "muốn thử không" của Mục tổng.

Mặc Tinh đưa tay lên, dùng sức vò tóc—— Chẳng lẽ cánh cửa tình cảm thực sự đã mở ra rồi sao?

Cậu phiền não lật người xuống giường, đi thẳng vào phòng vệ sinh để tắm rửa. Dòng nước hơi lạnh xối lên toàn thân, dần dần gột rửa đi sự bực bội trong lòng cậu.

Mặc Tinh dứt khoát ngồi ngay dưới vòi sen trong bồn tắm để suy nghĩ, hồi tưởng lại những việc liên quan đến Mục Huyền Thanh. 

Nhớ lúc anh giúp mình đánh cương  thi, nhớ lúc hai người cùng đi dạo công viên trong mơ, chen nhau ngồi chung chiếc xe ngựa của vòng quay ngựa gỗ, nhớ khoảnh khắc anh xoay người che chắn cho mình trên sân khấu, và nụ hôn khi hai người cùng ngã vào nhau. 

Nhớ anh quan tâm việc mình cứ ru rú trong khách sạn, và cả cái thẻ phụ nhét cho mình một cách không thương lượng. Cuối cùng... không cách nào tránh né mà nhớ đến dáng vẻ anh ngồi trên sofa với tà áo mở rộng...

Câu "Đối tượng cũng có rồi, mau mau hẹn hò đi" của sư phụ dường như lại vang lên bên tai, khiến Mặc Tinh bất giác cảm thấy—— Hình như yêu đương với Mục tổng cũng không phải là không thể chấp nhận?

Giống như cư dân mạng nói, tổng giám đốc Mục trẻ, giàu, đẹp trai, dáng vóc lại chuẩn, đã thế còn không dây dưa bừa bãi với cả nam lẫn nữ, đúng là loại hình hiếm thấy. 

Tuy bề ngoài lạnh nhạt, nhưng đối với người bên cạnh thì rất quan tâm, không chỉ là tiểu Lục và cậu, mà còn vì một câu nói của cậu mà tài xế Trần Cương được gọi về. Khi bị lôi vào giấc mơ kỳ quái của người khác, cũng không mặc kệ Du thiên vương.

Càng nghĩ, Mặc Tinh càng phải thừa nhận, nếu muốn tìm một người để yêu đương, thì Mục Huyền Thanh gần như là đối tượng hoàn hảo nhất. 

Hơn nữa cậu sống dựa vào việc hấp thu sát khí của đối phương, còn đối phương nhờ việc bị cậu hấp thu sát khí mà giảm đau đầu—— Đây chẳng phải chính là sự tương trợ do trời ban sao? Bảo sao quẻ sư phụ từng gieo lại nói hai người là "trời sinh một cặp".

Quan trọng nhất là...

Mặc Tinh cúi đầu liếc một cái—— Cơ thể cậu đã tự đưa ra câu trả lời rồi!

Đúng lúc này, tiếng chuông cửa vang lên trong phòng.

Mặc Tinh giật mình, vội vàng tắt vòi sen, chụp lấy khăn tắm lau qua loa hai cái, quấn quanh eo rồi chạy ra khỏi phòng vệ sinh để lấy điện thoại.

Giờ này, chắc là Mục Huyền Thanh thấy cậu mãi không ra ngoài nên mới bấm chuông gọi. Dù sao gần đây bọn họ đều tập thể dục buổi sáng và ăn sáng cùng nhau.

Nếu là trước đây, Mặc Tinh chắc chắn sẽ thản nhiên mở cửa để Mục Huyền Thanh vào ngồi chờ mình. 

Nhưng bây giờ, trong lòng cậu chột dạ đến mức không dám mở cửa, đành vội vàng gửi một tin nhắn thoại trên WeChat.

"Hôm nay tôi dậy muộn rồi, tổng giám đốc Mục cứ tập trước đi, một lát nữa tôi sẽ qua."

Mặc Tinh nhấn gửi rồi mới chợt nhận ra giọng mình hơi khàn, may mắn thay, nó cũng hợp với dáng vẻ vừa mới ngủ dậy.

Chốc lát sau, trên màn hình hiện lên trả lời của Mục Huyền Thanh—— [Được.]

Mặc Tinh nhẹ nhàng thở phào, vứt điện thoại sang một bên rồi chạy đi sấy tóc thay đồHôm nay anh cũng mặc đồ tập quyền, thấy Mặc Tinh bước vào, anh dừng máy chạy bộ, nói: "Buổi sáng tôi tập quyền, tối lại chạy cũng được."

Hai người chọn vị trí, đối mặt nhau, mỗi người vào tư thế của mình—— Một người múa kiếm, một người đánh quyền.

Mặc Tinh vừa mới nảy sinh chút tâm tư khác, khi múa kiếm đã mấy lần nhìn Mục Huyền Thanh đến ngẩn người, khiến động tác lúc nhanh lúc chậm.

Mục Huyền Thanh thì hoàn toàn không tỏ ra khác lạ, dường như hoàn toàn không nhớ chuyện mình trêu ghẹo ngược tối qua, cứ ung dung theo nhịp của mình đánh xong cả bài quyền.

Lúc nghỉ ngơi, đột nhiên Mục Huyền Thanh hỏi: "Nhân tiện, tôi chưa từng hỏi, bài quyền này tên là gì?"

Mặc Tinh đang uống nước suýt sặc. Trước đây cậu không để ý còn đỡ, giờ chỉ cần nghe Mục Huyền Thanh nói chuyện bên cạnh là cảm thấy giọng đối phương cũng gợi cảm đến lạ—— Trầm, ấm, như chạm vào tai khiến tai ngứa ran.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!