Ánh nắng gay gắt mùa hè xuyên qua cả một mặt tường kính màu xanh lam, chiếu rọi khiến phòng gym sáng rực. Điều hòa trong phòng mở rất mạnh, hoàn toàn không cảm nhận được cái nóng hầm hập ngoài kia.
Nhưng dù vậy, trên trán và người của Mục Huyền Thanh vẫn đổ mồ hôi. Anh đang luyện quyền, hai chân khi mã bộ khi cung bộ luân phiên, chậm rãi bước ra những bộ pháp kỳ diệu, đôi tay cơ bắp lúc nâng lúc vung, từng quyền từng quyền chậm rãi đánh ra.
Bộ quyền pháp này anh đã luyện suốt bảy ngày, bảy ngày nay mỗi buổi chiều anh đều dành hẳn hai tiếng để theo Mặc Tinh học tập.
Năng lực học hỏi của anh cực mạnh, thật ra ngay ngày đầu đã nhớ toàn bộ bài quyền, sang ngày thứ hai có thể đánh liền mạch, đến ngày thứ ba thì động tác không còn chậm chạp nữa, quyền vung ra thậm chí mang theo một luồng gió.
Thế nhưng không biết vì sao, những ngày sau đó anh càng luyện thì động tác lại càng chậm, như thể cơ thể bị một thứ vô hình quấn lấy, hơn nữa thứ đó mỗi ngày một nặng hơn, liên tục kéo chậm tốc độ của anh.
Tuy vậy, Mặc Tinh lại nói đây là hiện tượng bình thường, bảo anh đừng nóng ruột, mỗi ngày chỉ cần đánh trọn một bộ quyền là được.
Từ khi Mặc Tinh đến bên cạnh, chứng đau đầu của Mục Huyền Thanh đã giảm đi rất nhiều, dù buổi tối vẫn mất ngủ, nhưng sau khi ngủ thì chất lượng giấc ngủ lại được cải thiện.
Những ngày này anh được hưởng cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi suốt tám năm qua. Tuy ngoài mặt anh không để lộ điều gì, nhưng trong lòng đã rất tin phục Mặc Tinh.
Mặc Tinh bảo không cần vội, vậy anh cũng tĩnh tâm theo, cố ý giảm tốc độ, học theo dáng vẻ Mặc Tinh luyện kiếm buổi sáng, chậm rãi như đánh thái cực dưỡng sinh.
Chỉ là... anh xưa nay luyện công phu đều chú trọng tốc độ và sự mãnh liệt, đột ngột luyện loại quyền pháp này đúng là không quen.
Hơn nữa, tuy động tác chậm nhưng lượng vận động lại cực lớn, đặc biệt là anh luyện như đang mang theo một khối nặng vô hình, khắp người đều phải dùng rất nhiều sức.
Mục Huyền Thanh thân thể mạnh mẽ, hỏa khí thịnh vượng, chỉ đánh hai ba chiêu là mồ hôi tuôn ào ạt.
Lúc này anh xoay người, bước rộng rồi đấm ra một quyền, lớp áo tập mỏng bị mồ hôi thấm ướt, dán sát lên người, ẩn hiện những đường nét cơ bắp.
Mặc Tinh khoác một chiếc áo ngoài, ngồi xếp bằng trước mặt Mục Huyền Thanh. Ngược sáng nhìn lại, đường nét thân thể dưới lớp áo kia càng rõ ràng hơn.
Dù cùng là động tác chậm, nhưng khí chất hai người hoàn toàn khác nhau. Mặc Tinh do đôi mắt gây trở ngại nên thân thể không thể luyện mạnh được, lúc múa kiếm, động tác thiên về nhịp điệu và vẻ đẹp mềm mại.
Còn Mục Huyền Thanh thì chiêu nào cũng mang áp lực nặng nề, thân thể vững chãi của anh như lúc nào cũng toát ra sức mạnh khiến người ta chẳng thể bỏ qua.
Mặc Tinh nhìn mà trong lòng thầm ngưỡng mộ. Kiếp trước cậu cũng từng có thể luyện được như vậy, chỉ là không có tâm tư luyện tiếp, đời này thân thể lại không cho phép, vậy mà cậu lại cứ nhớ mãi. Con người đúng là luôn thèm những gì mình không có.
Nói đi cũng phải nói lại, năng lực học tập của Mục Huyền Thanh thật sự làm cậu kinh ngạc. Mới ba ngày đã đánh thuộc bài, từ ngày thứ tư trở đi đã có thể dẫn động sát khí trong cơ thể.
Lúc này, trong mắt Mặc Tinh, quanh người anh đã có một tầng sát khí nhàn nhạt như dòng nước, tùy động tác mà chảy xuôi theo. Xem ra khả năng dẫn khí nhập thể của anh cực kỳ cao.
Đánh xong một bài quyền, Mục Huyền Thanh thu thế, thả lỏng, chậm rãi điều chỉnh hơi thở. Mặc Tinh đứng dậy, lấy chiếc khăn bên cạnh ném qua, anh vươn tay đón lấy, áp lên mặt lau mồ hôi.
Mặc Tinh đảo mắt, hỏi: "Mấy hôm nay trạng thái viết bùa của tôi không bằng trước, đầu anh có đau hơn không?"
Trong tuần này, ba ngày đầu Mặc Tinh còn dựa vào việc dạy quyền sát bên để "hưởng ké" không ít sát khí.
Nhưng từ ngày thứ tư, có lẽ Mục Huyền Thanh đã quen với đụng chạm của cậu, lượng sát khí cậu hấp thu được đã giảm xuống mức bình thường. Nhưng Mặc Tinh quan sát kỹ, thấy trạng thái của anh hình như cũng không xấu đi.
Lúc này nghe Mặc Tinh nói vậy, Mục Huyền Thanh cũng hơi kinh ngạc: "Thật sao? Hôm nay tôi có cảm giác hơi nặng lên một chút, nhưng đến hôm qua thì không có thay đổi gì lớn."
Mặc Tinh trong lòng đã có tính toán, sau này cách ba hôm tạo chút k*ch th*ch một lần là được.
Thật ra như vậy còn tốt hơn, nếu ngày nào cũng phải trêu ghẹo Mục tổng, lỡ anh quen rồi, ngưỡng cảm ứng sát khí tăng lên thì lại rắc rối. Nhỡ đâu sau này ngày nào cũng phải hôn một cái mới đủ thì không ổn...
Mục Huyền Thanh thấy cậu trầm ngâm không nói, ngược lại quan tâm hỏi một câu: "Cậu không khỏe sao?"
"Hả?" Mặc t*nh h**n hồn: "Ồ, không có gì, chắc là viết luận văn mệt quá thôi."
Mục Huyền Thanh hơi nhíu mày: "Cậu hình như không rời khách sạn mấy nhỉ? Ra ngoài đi dạo một chút cho thoáng đầu óc cũng tốt, Ngô thị có khá nhiều điểm du lịch nổi tiếng."
Mặc Tinh bật cười: "Không sao đâu, tôi quen ở nhà rồi. Anh đừng lo, tôi tự điều chỉnh được. Nói về anh thì... quyền pháp này sau này không cần tôi giám sát nữa, mỗi ngày luyện một lần là được. Không yên tâm thì buổi sáng có thể luyện cùng tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!