Chương 29: Ảnh hậu (6): Ai đó ghen nhẹ

Sáng hôm sau, khi Mặc Tinh đến phòng gym thì thấy Mục Huyền Thanh đã bắt đầu khởi động, sắc mặt vẫn rất tốt.

Hai người chào nhau rồi ai làm việc nấy, người luyện kiếm, người chạy bộ, yên tĩnh không quấy nhiễu nhau.

Mặc Tinh từ từ múa xong một bài kiếm, thu thế, lấy khăn lau mồ hôi rồi uống mấy ngụm nước.

Mục Huyền Thanh cũng đã chạy xong, đang lau mồ hôi uống nước. Thấy cậu thu kiếm, anh chợt hỏi: "Bộ kiếm pháp này của cậu... lúc nào cũng múa chậm vậy à?"

"Hả?" Mặc Tinh quay sang nhìn anh: "Cũng không hẳn, nhanh thì tốt hơn chứ. Chỉ là tôi múa không nhanh được."

Bài kiếm này là cậu học từ kiếp trước ở Thiên Diễn Môn. Cậu không phải kiếm tu, nên bộ kiếm pháp này chỉ dùng để rèn thân khi còn ở giai đoạn luyện khí. 

Hồi đó cậu còn học một bài quyền nữa, nhưng sau cảm thấy kiếm hợp tay hơn nên gác quyền pháp sang một bên. Tuy vậy, tối qua cậu đã nghĩ, quyền pháp đó có thể dạy cho Mục Huyền Thanh.

Trong giới tu chân nơi kiếp trước của Mặc Tinh, đệ tử các môn phái dẫn khí nhập thể có hai cách.

Một là phương pháp thổ nạp giống cậu từng dùng, bắt lấy cảm giác khí trong lúc tĩnh tọa thổ nạp, phương pháp này cần thiên phú tốt. 

Hai là phương pháp rèn luyện thân thể, dùng ngoại gia công phu để thúc đẩy linh khí, trong luồng linh khí lưu thông luyện tập sẽ dễ dàng hơn để bắt được cảm giác khí, đây cũng là phương pháp mà đa số người sử dụng. 

Kiếm pháp và quyền pháp Mặc Tinh biết đều thuộc loại có thể dẫn động linh khí.

Bây giờ, trong thế giới này, không khí không có linh khí, người tu hành chỉ có thể dựa vào thiên phú, đi bắt các loại khí cảm khác. 

Nhưng Mục Huyền Thanh mang theo vô tận sát khí, bản thân anh chẳng khác gì một nguồn năng lượng. Luyện quyền pháp chắc chắn có thể dẫn động sát khí trong anh.

Nếu anh nhờ vậy mà bắt được khí cảm, thì sau này có lẽ có thể tùy ý khống chế sát khí. Mà sát khí của anh lại liên quan đến chứng đau đầu bất thường, nếu tự khống chế được, có lẽ cũng tìm ra được nguyên nhân căn bản của cơn đau.

Nghĩ đến đây, thấy sắc mặt Mục Huyền Thanh hình như khá tốt, Mặc Tinh liền hỏi bâng quơ: "Mục tổng, tôi muốn hỏi một câu... trước đây có ai từng xem mệnh cho anh chưa? Anh chắc biết mệnh cách của mình hơi đặc biệt..."

Kết quả là câu còn chưa nói xong, sắc mặt Mục Huyền Thanh đã đen sầm, sát khí trong người bùng phát, như sóng lớn cuộn trào.

Đang lúc Mặc Tinh tưởng anh sắp tức đến mức vứt khăn, vứt nước rồi bỏ đi, thì Mục Huyền Thanh chỉ quay lưng lại với cậu. Giữa màn sát khí đen ngòm cuồn cuộn, Mặc Tinh mơ hồ thấy bờ vai anh nhấp lên mấy cái.

Mặc Tinh cau mày, không ngờ Mục Huyền Thanh lại phản ứng dữ dội như vậy với chuyện "mệnh cách đặc biệt" này, chuyện sát khí e là tạm thời không nói được. 

Dù trong mắt Mặc Tinh nó chỉ là một loại năng lượng bẩm sinh, nhưng người thường chưa chắc chịu nổi, luôn cảm thấy sát khí là thứ không may mắn, không sạch sẽ.

Mục Huyền Thanh cố kiềm chế một lúc lâu, sát khí mới dần thu về cơ thể. Khi anh xoay lại, khuôn mặt đã trở về kiểu lãnh đạm thường thấy.

"Xin lỗi, nhắc đến xem mệnh khiến tôi nhớ lại vài chuyện rất tệ. Tôi hơi thất thố, tôi đúng là biết mệnh cách mình đặc biệt. Cậu hỏi vậy... là có liên quan đến tình trạng cơ thể tôi sao?"

Mặc Tinh mỉm cười dịu dàng, giọng cũng mềm đi để trấn an: "Chỉ là một hướng tôi muốn thử xem, còn phải kiểm chứng nữa, tạm chưa nhắc chuyện đó." 

"Thật ra tôi có một bài quyền khá phù hợp để anh luyện, giống như bộ kiếm pháp tôi luyện vậy, đều là công phu dưỡng sinh, luyện khí. Khi nào anh rảnh, tôi dạy anh. Anh luyện một thời gian xem có hiệu quả không, được chứ?"

Giọng Mặc Tinh vốn đã trong sáng dễ nghe, nay cố ý hạ nhẹ, mang cảm giác như gió xuân phả vào mặt, ấm áp đến mức khiến người ta thư thái tận đáy lòng.

Băng trên mặt Mục Huyền Thanh không tự chủ tan đi, sắc mặt dịu lại, giọng cũng không còn lạnh: "Được, ngày mai tôi chắc sẽ có thời gian."

Mặc Tinh gật đầu, đặt khăn và bình nước xuống, cùng anh bước ra ngoài.

Cậu thuận miệng hỏi: "Hôm qua các anh đàm phán đến muộn vậy, kết quả sao rồi? Tối qua tôi định gọi hai người ăn tối chung, mà không thấy ai."

Mục Huyền Thanh hơi ngạc nhiên, rồi đáp: "Đàm phán thất bại, bên đó không chịu từ bỏ Mạc Thuần, tôi đã rút khỏi dự án đó." 

"Nhưng chiều hôm qua tôi gặp một công ty sản xuất khác, dự án họ đưa ra tôi rất hứng thú, nói chuyện khá hợp, tối đã ăn cơm cùng nhau. Lần sau tôi sẽ nói trước với cậu một tiếng."

Lần này đến lượt Mặc Tinh sững sờ, vội vàng cười nói: "Không cần không cần, đâu đến mức anh phải thông báo lịch trình cho tôi. Tôi chỉ là tiện tay gõ cửa lúc mình định ăn tối thôi, anh thật sự không cần bận tâm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!