Chương 27: Ảnh hậu (4): Lại có tin đồn

Sự sững sờ của Mặc Tinh thực ra khá rõ ràng, nhưng lúc này Mục Huyền Thanh chỉ lo lắng bối rối, hoàn toàn không nhận ra động tác của cậu đã dừng lại. 

Thấy cậu đưa tay lấy cốc nước, anh nhân tiện đứng dậy lấy luôn hai cái cốc, khản giọng nói: "Tôi đi rót nước."

Bị tiếng gọi ấy kéo về thực tại, Mặc Tinh liền thấy Mục Huyền Thanh vội vàng xoay người bước đi, dưới chân thậm chí còn hơi loạng choạng, lúc vòng qua bàn trà còn quệt vào góc bàn khiến cả người khựng lại một chút. 

Mặc Tinh tựa vào tay vịn ghế sofa, chuyển ánh mắt nhìn anh nhanh chóng đi đến quầy bar, đặt cốc nước vào máy lọc nước rồi bấm nút.

Trong phòng khách nhỏ yên tĩnh vang lên tiếng nước chảy nhẹ, chẳng mấy chốc đã rót đầy một cốc. Mặc Tinh nhìn Mục Huyền Thanh đổi ly nước, còn nhân động tác ấy khẽ nghiêng đầu, lén liếc về phía mình một cái.

Cái liếc trộm ấy tự nhiên mà nhanh chóng, hành động lén lút đến mức nếu không phải Mặc Tinh vẫn luôn dõi theo thì chắc chắn sẽ không phát hiện.

Mặc Tinh nhìn mà thấy vô cùng thú vị, thì ra tổng giám đốc núi băng Mục Huyền Thanh cũng có một mặt như thế, bỗng dưng cảm thấy anh... cũng khá đáng yêu?

Khi Mục Huyền Thanh cầm hai cốc nước quay lại, trông anh đã khôi phục vẻ trầm ổn tự nhiên. Anh đưa một cốc cho Mặc Tinh, dù trong lúc Mặc Tinh đón cốc, ngón tay có lướt qua tay anh, thì anh cũng không còn phản ứng đặc biệt nào nữa.

Đợi Mặc Tinh nâng cốc uống nước, Mục Huyền Thanh mới ngồi xuống vị trí ban nãy, chỉ là tư thế nghiêm chỉnh hơn trước. Anh cũng cầm lấy cốc nước uống một ngụm, rồi tiện tay đặt lên bàn trà.

"Cần bắt mạch sao?" Anh hỏi, giọng nói cũng trở lại sự trầm thấp từ tính thường ngày.

Mặc Tinh ôm cốc nhấp vài ngụm nhỏ, giữ vững hình tượng mà mình đã tạo ra, khẽ nói: "Đúng vậy, trước tiên là tay phải, sau đó là tay trái."

Mục Huyền Thanh đưa tay phải ra, kéo tay áo lên một chút, đặt lên tay vịn sofa.

Lần này Mặc Tinh không giở trò, đặt cốc xuống, chỉnh lại vị trí tay của Mục Huyền Thanh, rồi khép ba ngón tay đặt lên mạch môn. 

Sau khi cẩn thận xem mạch của cả hai tay, Mặc Tinh khẽ chống cằm bằng ngón tay, nhưng lại im lặng thật lâu.

Thấy cậu hơi nhíu mày mà vẫn không nói lời nào, Mục Huyền Thanh nghĩ ngợi rồi chủ động lên  tiếng: "Các danh y khoa não trên toàn quốc tôi đều đã khám qua, cả đông y cũng không ít, nhưng vẫn không tìm ra nguyên nhân." 

"Lúc đầu uống thuốc còn thuyên giảm được chút, nhưng sau này dần dần không còn tác dụng nữa, tôi cũng lười uống."

Mặc Tinh quan sát lượng sát khí thỉnh thoảng thoát ra từ người anh, chậm rãi nói: "Tình trạng của anh quả thật rất lạ." 

"Đúng là có chút vấn đề nhỏ về khí huyết không thông, nhưng không đến mức đau đầu dữ dội như vậy. Anh bị đau liên tục không ngừng sao?"

Mục Huyền Thanh dựa vào lưng ghế, thở dài một hơi, giọng đầy mệt mỏi: "Lúc đầu là cách mỗi tuần đến mười ngày, rồi dần thành ba đến năm ngày, một hai ngày." 

"Cho đến năm ngoái vẫn còn lúc đau dữ dội lúc đau nhẹ, miễn cưỡng có chút thời gian để thở. Nhưng từ đầu năm nay thì gần như là mở mắt ra là đau cho đến lúc ngủ."

Mặc Tinh hỏi từng chút một: "Ban đầu bắt đầu đau từ khi nào? Lúc đó có chuyện gì bất thường xảy ra không? Hoặc cuộc sống có thay đổi lớn gì không?"

"Năm tôi mười tám tuổi, vào cuối năm. Không có chuyện gì đặc biệt... Nếu nhất định phải nói thì là sau khi trưởng thành tôi đã rời khỏi nhà cũ, chuyển vào sống trong thành phố."

Nhắc đến đây, lông mày Mục Huyền Thanh vô thức nhíu chặt hơn, trên mặt hiện ra vẻ chán ghét không giấu được.

Mặc Tinh nhớ lại lần trước gặp anh bên ngoài biệt thự cũ của nhà họ Mục, anh cũng trông rất giận dữ, lại nhớ Dương Tề Ninh từng nói cả nhà họ Mục sớm đã chuyển lên kinh thành, chỉ để lại một đứa trẻ là Mục Huyền Thanh ở nhà cũ với quản gia.

Xem ra, gia đình giàu có nhà họ Mục này bên trong còn có chuyện dơ bẩn, không biết lần trước gấp gáp tìm nhiều thiên sư như vậy rốt cuộc là vì chuyện gì...

Mặc Tinh kéo suy nghĩ đang lan man về, tiếp tục xoay quanh bệnh tình mà hỏi: "Vậy sau đó anh có thử chuyển về ở lại đó không?"

"Thử rồi." Mục Huyền Thanh trầm mặt xuống: "Năm năm trước khi cơn đau tăng nặng, tôi đã về ở một tháng, chế độ ăn uống cũng cố ý làm theo trước đây, nhưng không có bất kỳ tác dụng nào."

Thấy Mục Huyền Thanh rõ ràng có cảm xúc phản cảm với nhà họ Mục, Mặc Tinh liền không hỏi thêm. Dù sao quan hệ giữa hai người còn nông, có hỏi lúc này cũng chẳng moi được gì.

Cậu đổi sang hỏi: "Vậy năm nay anh có từng có lúc nào cơn đau giảm bớt không?"

Sắc mặt Mục Huyền Thanh lập tức trở nên phức tạp: "Vì đau đầu nên tôi mất ngủ lâu năm, ngay cả uống thuốc ngủ cũng hầu như không có tác dụng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!