Ngày hôm sau, gần trưa thì Mặc Tinh đã đến ga Đông của Ngô thị. Cậu men theo hành lang đi thẳng ra lối ra, liền nhìn thấy người tài xế mà cậu từng gặp lần trước khi tham gia show thực tế đang đứng đợi bên ngoài.
Người tài xế trông chừng khoảng ngoài ba mươi tuổi, làn da rám nắng, đôi mắt sáng ngời, toát lên vẻ tinh nhanh và tháo vát.
Ánh mắt Mặc Tinh dừng lại một thoáng giữa trán đối phương, nơi có sợi kim tuyến công đức đang tỏa sáng, khiến cậu lập tức có thiện cảm với người này.
Thấy Mặc Tinh, tài xế lập tức bước lên đón, còn đưa tay ra nhận lấy vali trong tay cậu, trên mặt nở nụ cười nhạt: "Cậu Mặc, lại gặp nhau rồi."
Mặc Tinh không khách khí, giao luôn vali, cũng cười đáp: "Đại ca, anh tên gì vậy? Lần trước tôi thấy tổng giám đốc Mục tự lái xe, nên có hỏi anh ấy về anh nữa."
"Tôi tên Trần Cương, cậu Mặc cứ gọi tôi là lão Trần là được." Tài xế Trần Cương dẫn Mặc Tinh đi về phía bãi đỗ xe, vừa đi vừa nói: "Mấy hôm trước tôi về quê đón vợ lên, tối qua mới quay về báo cáo với ông chủ."
Hai người trò chuyện dăm ba câu, không bao lâu đã đến chỗ Trần Cương đỗ xe—— Vẫn là chiếc Mercedes G
-Class quen thuộc mà Mặc Tinh từng đi.
Trần Cương lái xe chở Mặc Tinh đến một nhà hàng bán món vị nhà làm, giải thích: "Ông chủ đã đặt một bàn các món đặc sản của Ngô thị, để chào mừng và tẩy trần cho cậu."
Hai người theo chân nhân viên phục vụ bước qua hành lang gấp khúc, đi xuyên qua khu sân vườn tao nhã, rồi dừng lại trước một phòng bao phía sâu bên trong. Nhân viên phục vụ nhẹ nhàng gõ cửa.
Cánh cửa gần như lập tức được mở ra, bên trong là một người đàn ông trẻ tuổi có lẽ lớn hơn Mặc Tinh khoảng hai hoặc ba tuổi, khuôn mặt rạng rỡ, đôi mắt linh hoạt.
Mặc Tinh là khách chính, nhân viên phục vụ đứng chếch phía trước cậu, Trần Cương đi theo phía sau, vì vậy ngay khi cửa mở, Mặc Tinh và người thanh niên đối diện đã chạm mắt nhau.
Thanh niên kia hăng hái đưa hai tay ra, không nói không rằng nắm lấy tay phải của Mặc Tinh lắc mạnh, miệng nói một tràng nhanh như bắn súng: "Chào Mặc đại sư! Cuối cùng cũng đợi được cậu tới rồi!"
"Tôi là Lục Thành Vũ, từ thời đại học đã đi theo anh Mục rồi, cậu cứ xem tôi như đàn em là được, về sau mong đại sư chỉ giáo nhiều hơn!"
Mặc Tinh bị anh ta lắc đến mức người cũng chao đảo theo, vội vàng đứng vững rồi vừa cười vừa đáp: "Anh Lục khách sáo rồi..."
"Đừng đừng đừng!" Lục Thành Vũ giật mình thon thót: "Đại sư cứ gọi tôi là tiểu Lục là được! Tôi không dám nhận chữ 'anh' này của cậu đâu, làm tôi bị tổn thọ mất!"
Mặc Tinh dùng chút lực rút tay mình về, gật đầu nói: "Vậy anh cũng đừng gọi tôi là đại sư, người không quen mới gọi như vậy."
Lục Thành Vũ lập tức cười tươi như hoa, liên tục đáp: "Được được được, lời này của anh Mặc tôi thích nghe."
Lúc này, giọng nói lạnh lùng của Mục Huyền Thanh vang lên sau lưng anh ta: "Đừng chắn cửa nói chuyện nữa, vào ngồi xuống đi, gọi người mang thức ăn lên."
Lục Thành Vũ lại giật mình thon thót lần nữa, vội vàng gọi nhân viên phục vụ đi thúc giục món ăn, rồi nhường đường cho Mặc Tinh bước vào.
Phòng riêng rất rộng rãi, được thiết kế mang đậm nét cổ kính, bức tường đối diện với sân vườn có mở cửa sổ, lúc này đang đóng vì bật điều hòa, nhưng có thể nhìn thấy cây xanh, hoa đỏ, hòn non bộ và đá lạ trong sân qua lớp kính.
Ở chính giữa căn phòng là một chiếc bàn tròn, xung quanh đặt thưa thớt bốn chiếc ghế tựa lưng tròn, Mục Huyền Thanh mặc bộ vest thường ngày đang tùy ý tựa vào một trong số đó.
Thấy Mặc Tinh nhìn qua, anh gật đầu, còn vỗ vỗ chiếc ghế bên cạnh, ý bảo Mặc Tinh đến ngồi.
Lục Thành Vũ làm cử chỉ mời, dẫn Mặc Tinh đến ngồi cạnh Mục Huyền Thanh, còn mình thì ngồi vào phía bên kia của Mặc Tinh. Trần Cương, người đi theo sau hai người, lặng lẽ ngồi vào chiếc ghế trống cuối cùng.
Mặc Tinh vừa ngồi xuống vừa quan sát sắc mặt của Mục Huyền Thanh. Cậu thấy Mục Huyền Thanh đã trở lại trạng thái như lần đầu hai người gặp nhau, mặt căng thẳng, cau mày, sát khí thỉnh thoảng lại tuôn ra bao quanh người—— Xem ra vấn đề đau đầu này thực sự khá nghiêm trọng.
Điều này thực sự hơi nằm ngoài dự đoán của Mặc Tinh. Mặc dù người thường khi gặp các loại âm sát, tà sát, huyết sát đều sẽ cảm thấy không khỏe, nhưng tình trạng của Mục Huyền Thanh lại khác.
Sát khí của anh là khí thuần túy sinh ra từ mệnh cách, loại khí tiên thiên bẩm sinh này không gây tổn thương cho người khác.
Mặc Tinh ban đầu nhìn thấy sát khí của anh bị tiết ra ngoài, cứ ngỡ là do khí quá thịnh gây mất cân bằng nội tức, làm huyệt đạo bị tắc nghẽn, nhưng bây giờ rõ ràng không chỉ vậy.
Nghĩ đến đây, Mặc Tinh cũng hiểu vì sao mỗi tấm hình trên mạng của người này đều trông giống như ai thiếu nợ anh cả cọc tiền.
Đổi lại là người khác, bị đau đầu hành hạ quanh năm suốt tháng như vậy thì cũng chẳng thể nào có sắc mặt dễ chịu được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!