Mặc Tinh loay hoay với Weibo xong, đợi đến khi thấy bài đăng của mình trên hot search, cậu chụp lại màn hình gửi cho sư phụ, rồi mới khẽ thở phào nhẹ nhõm——
Cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ.
Cậu quăng điện thoại sang một bên, ngửa người nằm xuống giường, quyết định mắt không thấy tâm không phiền.
Quẻ mà sư phụ gieo buổi chiều lại hiện lên trong đầu cậu—— Khôn trên Càn dưới, Địa Thiên Thái: "Tiểu vãng đại lai, cát hanh."
(*)Quẻ trên nói chung là kiểu quẻ thuận lợi, may mắn, thành công, viên mãn.
Khi đó hỏi về việc sau khi cậu đăng Weibo thì quan hệ của cậu và Mục Huyền Thanh có phát triển thuận lợi hay không. Chủ quẻ là Trời, khách quẻ là Đất, đất thuận theo trời, tình thế có lợi cho bên chủ.
Đã nói chỉ cần bỏ ra chút ít là có thể thu được lợi ích lớn, vậy thì bài Weibo này tất nhiên có thể đăng, thậm chí còn nên đăng.
Chỉ là, vào khoảnh khắc nhìn thấy quẻ tượng, ý niệm lóe lên trong đầu Mặc Tinh lại là—— "Ứng biến theo thời thế thì hanh thông."
Hơn nữa, Sử Pháp Hoa đã mặc định trong lòng rằng hồng loan tinh của Mặc Tinh đã động, nên quẻ này thực ra cũng bao hàm ý hỏi về nhân duyên của hai người.
Xét theo góc độ đó, kết quả là—— Nhân duyên tốt đẹp, nhưng phải đối đãi bằng chân tâm.
Mặc Tinh nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng dựa theo trực giác mà linh hoạt sửa lại nội dung, viết toàn những lời thật lòng.
"Bát tự tuyệt phối, trời sinh một đôi"—— Cái này cậu tính ra thật;
"Có thể trị đau đầu, khắc chế ác mộng"—— Lúc chủ động tìm đến Mục Huyền Thanh tự tiến cử, cậu đã đặc biệt nhấn mạnh chuyện này;
"Không gặp nữa là tôi chết mất"—— Câu này hơi khoa trương thật, dẫu sao mấy hôm nay trong mơ cậu cũng đã hấp thu không ít sát khí, vẫn có thể chống đỡ thêm một thời gian. Nhưng xét về lâu dài thì cũng chẳng hẳn là nói dối.
Mặc Tinh đưa tay xoa xoa ấn đường, lẩm bẩm: "Dùng mấy lời khoa trương giật gân như vậy, chắc dân hóng hớt sẽ cười nhạo mình thôi, Mục tổng thấy chắc sẽ không tức giận đâu nhỉ..."
Mong là quẻ của sư phụ linh nghiệm!
Mặc Tinh trở mình, chậm rãi bò dậy khỏi giường, ủ rũ lê bước vào phòng tắm.
Cậu quyết định tối nay phải tắt não, ngâm mình nửa tiếng trong bồn tắm để xoa dịu trái tim đang mệt mỏi.
☆★
Sử Pháp Hoa nhận được ảnh chụp màn hình Mặc Tinh gửi đến khi đang trò chuyện thoại với Lam bà bà, vừa nhìn thấy liền bật cười ha ha.
Lam bà bà bị tiếng cười của ông làm cho khó hiểu: "Thấy gì thú vị thế, cho tôi vui lây với?"
Sử Pháp Hoa với giọng cười trả lời bà: "Đệ tử của tôi đăng Weibo tỏ tình lên hot search rồi. Thằng nhóc này, cũng tự làm khó mình ghê, tôi còn tưởng chiều nay nó chỉ nói qua loa với tôi thôi."
Lam bà bà im lặng một lúc, chắc là mở Weibo ra xem, một lát sau mới nói tiếp: "Nhìn xem ông ép đệ tử ông thành cái dạng gì rồi kìa."
"Thì tôi sốt ruột mà." Sử Pháp Hoa dần thu lại tiếng cười, khẽ thở dài: "Kiếp nạn của nó là sinh tử đại kiếp, mà bản thân nó lại cứ thong thả, ung dung như thế."
Lam bà bà chậm rãi an ủi: "Con cháu rồi cũng có phúc phần của con cháu, ông sốt ruột cũng đâu giải quyết được. Với lại, năm đó ông liều mất hơn nửa tu vi để tính ra được một tia sinh cơ cho nó, đã là động tới thiên cơ."
"Phần kiếp nạn còn lại phải tự nó vượt qua, nếu ông xen vào thêm, e rằng nốt chút tu vi còn dư cũng chẳng giữ nổi. Tôi thấy bản lĩnh nó không nhỏ, ông khỏi phải lo lắng quá."
Sử Pháp Hoa bất lực nói: "Bà không biết đâu, nó đúng là một khúc gỗ chưa thông nổi chữ 'tình'. Từ nhỏ người ta nhét thư tình hay quà cáp cho nó, nó đều trả lại y như cũ, lễ phép mà cứng nhắc."
"Vậy mà tôi tính ra kiếp nạn sau này của nó chỉ có thể giải bằng một chữ tình! Bao nhiêu năm nay tôi đau đầu muốn chết..."
"Ồ." Lam bà bà ừ hờ một tiếng: "Nó không thông suốt thì chẳng phải vì từ nhỏ bị nhốt giữa một đám đạo sĩ tu đoạn tuyệt ái tình sao? Ông lo vậy, sao hồi đó không đem nó gửi cho một gia đình bình thường nuôi?"
Sử Pháp Hoa nghẹn họng, mà lại không thể nói Mặc Tinh thực ra là linh hồn xuyên đến, tình huống đặc biệt không tiện kể. Ông đành lảng sang chuyện khác: "À đúng rồi, bà gặp thằng nhóc họ Mục đó rồi chứ? Người thế nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!