Thời gian đến lúc phải đi gặp sư phụ vẫn còn sớm, nên Mặc Tinh trở về nhà mở máy tính, phát hiện thầy hướng dẫn đã trả lời email gửi đề cương luận văn trước đó.
Cậu tải về và mở ra xem, nhưng chỉ đọc được vài dòng đã cảm thấy bồn chồn khó chịu, không sao tập trung nổi.
Mặc Tinh dứt khoát đứng dậy đi đun nước pha trà.
Nước sôi rót vào ly thủy tinh, dòng nước nóng cuồn cuộn khiến những lá trà non xanh nhạt từ từ duỗi ra, hương trà đậm đà lan tỏa, kỳ diệu thay lại xua đi phần nào sự bồn chồn trong lòng Mặc Tinh.
Cậu bưng ly trở lại bàn ngồi xuống, trong căn phòng điều hòa mát lạnh, chậm rãi nhấp từng ngụm trà, tâm trạng cũng từ từ lắng lại.
Loại trà này là do chính đạo quán của họ tự trồng và tự chế biến, mỗi năm sản lượng chỉ có một chút. Từ nhỏ Mặc Tinh vốn không có nhiều h*m m**n vật chất, chỉ mê duy nhất trà của đạo quán nhà mình.
Sư phụ cậu hàng năm đều tự mình theo dõi cẩn thận, vừa chế biến xong là giành lấy hơn nửa cất đi cho cậu, rồi lại tự bỏ tiền mua trà ngon nơi khác bổ sung cho đạo quán.
Thứ cậu đang uống lúc này chính là trà được làm vào tiết Thanh Minh năm nay rồi gửi qua, hiện giờ cũng chẳng còn bao nhiêu nữa.
Nói đến mới nhớ, lần cuối Mặc Tinh gặp sư phụ là vào dịp Tết, giờ đã gần nửa năm trôi qua. Tuy bình thường hai thầy trò vẫn chuyện trò và gọi video qua mạng, nhưng dù sao gặp trực tiếp vẫn là cảm giác khác hẳn.
Thêm vào đó, năm nay sư phụ hình như bận rộn một cách bất thường, đến cả tin nhắn WeChat cũng gửi thưa thớt hơn. Nếu không nhắc đến thì không sao, nhắc rồi Mặc Tinh mới thấy nhớ ông thật nhiều.
Ly trà nhanh chóng cạn đáy, Mặc Tinh ngẩng đầu nhìn đồng hồ, mới trôi qua mười mấy phút, cậu bèn lấy điện thoại ra, mở Weibo giết thời gian.
Tin tức nóng nhất trong giới giải trí lúc này vẫn là tag #Thiên vương âm nhạc Dư Lạc Minh tỉnh lại#. Tối qua đứng top 1 suốt cả đêm, giờ mới tụt xuống vị trí thứ ba.
Bài ghim trên cùng là thông báo chính thức của phòng làm việc Dư Lạc Minh, nói rằng anh ta mấy năm nay làm việc quá sức nên mới đột ngột hôn mê, trong một năm tới sẽ giảm khối lượng công việc để dưỡng sức.
Bên dưới là hàng loạt bài hot của fandom gửi lời chúc và bày tỏ sự thông cảm ủng hộ.
Mặc Tinh lướt xuống tiếp, phát hiện bài hot cuối cùng hoàn toàn khác phong cách mấy bài trên, nội dung lại là—— Bái Huyền Tinh! Minh Minh và chúng ta nhất định sẽ thật khỏe mạnh!
Không hiểu đầu cua tai nheo gì, Mặc Tinh nhấn mở bình luận, phát hiện bình luận đứng đầu là: "Chỉ đường vào siêu thoại couple Huyền Tinh." Bên dưới toàn bộ đều copy nguyên xi câu của chủ blog kia.
Mặc Tinh nổi tính tò mò, thoát ra, mở danh sách theo dõi rồi tìm vào siêu thoại CP Huyền Tinh. Điều đầu tiên cậu thấy là... số lượng fan đã tăng gấp đôi!
Ngay dưới tên siêu thoại có dòng chữ "Vạn Song Hắc Phấn"—— Vì tên Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh đều có chữ chỉ màu đen, nên fan couple Huyền Tinh mới nghĩ ra cái biệt danh độc lạ này.
(*)Mặc là mực đen, Huyền là đen huyền bí. À mà, "Hắc phấn" ở đây còn có nghĩa là anti fan, "Vạn Song" là chục ngàn cặp đôi, giờ chẳng lẽ dịch thuần việt là "Chục ngàn cặp đôi anti fan" hả hay dịch là "Chục ngàn anti fan của cặp đôi" =))))
Dòng ghim thứ hai bên dưới viết: "Hội chị em Song Hắc mới đến đi lối này, vào bình luận tụ tập thảo luận."
Mặc Tinh lặng lẽ nhấp vào, rồi mở phần bình luận ra xem qua, lúc này mới hiểu ra mọi chuyện.
Hóa ra đám fan mới tăng vọt đều là fan của Dư Lạc Minh. Nhìn qua thì phần lớn là những người từng bị kéo vào giấc mơ tham gia buổi concert kia, giờ đang tranh luận kịch liệt trong phần bình luận về giấc mơ mà mình đã thấy.
Nhiều fan mơ cùng một giấc mơ như vậy, chuyện này chắc chắn không thể giấu được. Nhưng Mặc t*nh h**n toàn không ngờ nó lại có thể kéo thêm nhiều fan đến cho siêu thoại CP của mình như vậy.
Mà đúng là fan của thiên vương lâu năm có khác—— Con mắt tinh tường của họ khiến Mặc Tinh mở rộng tầm mắt.
[Tổng giám đốc Mục bình thường là kiểu băng sơn, không ngờ lúc quan trọng lại ấm áp như thế! Lúc hai người họ cùng ngã xuống vốn dĩ thầy Mặc ở dưới, vậy mà anh ấy lại xoay người giữa không trung để tự biến mình thành đệm thịt! Đoạn này tôi có thể ship suốt một năm!]
[Aaa—— Đoạn đó rõ ràng tôi đã dùng máy quay ghi lại rồi! Sao lại xảy ra trong mơ chứ, trả thẻ SD lại cho tôi QAQ!]
[Đáng ghét, chỗ họ ngã xuống lại quá sâu vào trong sân khấu, trước mặt là đèn rọi, tối thui chẳng thấy gì cả!]
[Tuy không nhìn rõ, nhưng dựa vào kinh nghiệm xem mười mấy hai chục bộ phim thần tượng của tôi, nhất định là họ đã hôn nhau!]
[Lúc họ chạy ra đều nắm tay nhau, sau khi đứng dậy thì lại cách nhau nửa bước. Đây chẳng phải là vì ngại ngùng sau khi hôn nhau sao! Tôi mặc kệ, nhất định là thế!]
Mặc Tinh: ... Không phải lúc đó lẽ ra các cô phải nhìn chằm chằm Minh Minh nhà các cô sao? Anh ta vừa tự tuyên bố kết hôn còn dẫn cả cô dâu lên sân khấu mà. Sao lại rảnh rỗi để nhìn rõ từng động tác của hai nhân vật phụ như chúng tôi chứ... Hơn nữa chỗ nên nhìn rõ thì lại nhìn không ra, nắm tay đâu mà nắm tay, rõ ràng tôi chỉ kéo tay áo thôi mà...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!