Chương 23: Thiên vương (11 - Kết): Gieo gió gặt bão

Tách

Âm thanh đứt phựt của sợi chỉ đỏ lẽ ra phải rất nhỏ, vậy mà lúc này lại vang lên như một tiếng sấm nổ tung, xé toạc bầu không khí mập mờ bao quanh hai người, khiến họ bừng tỉnh khỏi cơn mê vừa rồi.

Ánh vàng trong mắt Mặc Tinh lập tức tan biến, trở lại thành màu nâu nhạt trong suốt.

Mục Huyền Thanh cau mày, bàn tay trái đặt trên vai Mặc Tinh liền dùng sức đẩy cậu ra.

Mặc Tinh thuận theo lực đẩy trượt xuống đất, sau đó chống hai tay, nhanh chóng bò dậy. Cậu giơ tay trái lên nhìn sợi chỉ đỏ đã đứt, rồi quay đầu nhìn Du Lạc Minh ở giữa sân khấu.

Mục Huyền Thanh đứng dậy chậm hơn một nhịp, cố ý phớt lờ trái tim vẫn đang đập loạn trong lồng ngực, đồng thời cũng nhìn về trung tâm sân khấu.

Dưới ánh đèn sân khấu, Du Lạc Minh đã đỡ được Nghiêm Hân Hân dậy, nhưng giờ lại ôm lấy ngực với vẻ đau đớn, cả người co quắp lại. Nghiêm Hân Hân ở bên cạnh đỡ anh ta, liên tục gọi tên anh ta một cách lo lắng.

Du Lạc Minh không đau đớn lâu, rất nhanh đã đứng thẳng trở lại, nhưng đôi mắt anh ta vô hồn, vẻ mặt đầy bàng hoàng.

Một khối sáng màu hồng to bằng nắm tay đang từ từ nổi lên khỏi ngực anh ta!

Sau khi hoàn toàn rời khỏi cơ thể Du Lạc Minh, khối sáng khựng lại một chút, dường như do dự giữa Nghiêm Hân Hân và hai người Mặc Tinh

- Mục Huyền Thanh. Nhưng rất nhanh, nó lại chuyển động, lắc lư bay về phía họ.

Khối sáng dường như di chuyển chậm, nhưng thực tế lại rất nhanh, chỉ trong nháy mắt, nó đã ở cách hai người nửa mét, cả hai đều có thể thấy một bóng đen đang ngọ nguậy bên trong ánh sáng.

Lúc này, Mục Huyền Thanh về cơ bản đã khôi phục lại sự bình tĩnh, anh khẽ hỏi: "Là tình cổ?"

"Đúng, vừa nãy vô tình lại đúng lúc, nó bị dụ ra rồi."

Mặc Tinh vừa nói vừa lén liếc anh, chỉ thấy sát khí quanh người Mục Huyền Thanh cuộn trào không ngừng, gần như bao phủ cả thân hình anh, rõ ràng tâm trạng đang vô cùng tệ. 

Ngoài ra, Mặc Tinh còn có một cảm giác khó diễn tả, dường như giữa mình và luồng sát khí đó có một sự liên kết mơ hồ.

Chẳng lẽ là do vừa rồi đã hấp thụ quá nhiều sát khí trong chốc lát, bản thân còn chưa chuyển hóa hoàn toàn, nên giữa hai bên vẫn còn dây dưa?

Mặc Tinh khẽ nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, đôi mắt cậu lại biến thành sắc vàng rực rỡ đẹp đến mê hoặc lòng người.

Mục Huyền Thanh dường như cảm nhận được điều gì đó, nghiêng đầu nhìn sang, vừa vặn thu trọn đôi đồng tử vàng kim vào mắt. Cảm giác mềm mại trên môi khi nãy bất ngờ hiện lên, khiến nhịp tim anh lại loạn mất một nhịp.

Khối sáng màu hồng đang lơ lửng cách hai người chừng nửa mét ban đầu còn lắc qua lắc lại, như đang do dự giữa Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh. 

Nhưng đúng lúc này, nó bất chợt run lên rồi không chút do dự lao thẳng về phía gương mặt Mục Huyền Thanh.

Động tác của Mặc Tinh cũng nhanh không kém, cậu khép ngón tay thành kiếm quyết, trước hết điểm lên sát khí đang bao quanh Mục Huyền Thanh, rồi lập tức vạch thẳng về phía khối sáng hồng.

Sát khí như nghe theo lệnh cậu, tụ lại thành một mảng lớn, ập về phía quầng sáng.

Con cổ trùng mất kiểm soát chỉ biết hành động theo bản năng, nó thoáng bay lên để tránh, nhưng sát khí đột nhiên nổ tung, giống như một bàn tay khổng lồ siết chặt lấy nó.

Mặc Tinh cúi đầu nhìn tay mình, không ngờ thật sự có thể trực tiếp điều khiển sát khí trên người Mục tổng!

Mục Huyền Thanh không nhìn thấy sát khí, chỉ cho rằng đó là năng lực của Mặc Tinh. Anh thấy khối sáng màu hồng ngày càng co nhỏ, cuối cùng tan biến, để lộ ra một cái bóng đen rơi xuống đất.

Anh đưa tay xoa nhẹ tai, nhíu mày nói: "Vừa rồi hình như tôi nghe thấy tiếng gì đó..."

"Tiếng kêu thảm thiết của con cổ trùng lúc hấp hối ấy." Mặc Tinh không nghĩ thêm nữa, xử lý xong tình cổ liền quay sang nhìn Du Lạc Minh. "Anh ta sẽ tỉnh lại ngay."

Đúng như Mặc Tinh nói, vào khoảnh khắc tình cổ bị tiêu diệt, đôi mắt của Du Lạc Minh dần khôi phục sự tỉnh táo, vẻ ngơ ngác trên mặt cũng tan đi.

Anh ta khó hiểu nhìn người phụ nữ mặc váy cưới bên cạnh, hất tay cô ta ra và lùi lại vài bước, giọng tràn đầy nghi hoặc: "Cô là ai?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!