Một tràng âm thanh ồn ào từ xa truyền đến, càng lúc càng gần, phá vỡ sự yên lặng kỳ quái giữa hai người.
Mặc Tinh quay đầu nhìn, thấy một nhóm nữ sinh ríu rít đi dọc theo con phố, tay cầm bảng đèn, banner,... hẳn là fan đến xem concert.
Cậu chợt nhớ ra mình hiện tại dù sao cũng là một người nổi tiếng trên mạng, mái tóc ngắn màu xám bạc rất bắt mắt, hơn nữa siêu thoại CP với Mục Huyền Thanh còn có hơn vạn người theo dõi, cứ đứng lù lù bên đường thế này chẳng khác nào mời gọi người ta xúm lại xem.
Nghĩ đến đây, Mặc Tinh lập tức nhìn quanh, rồi kéo Mục Huyền Thanh trốn ra sau một bảng quảng cáo phát sáng. Mục Huyền Thanh chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cũng không nói nhiều, phối hợp bước sang đứng cùng.
Mặc Tinh thò đầu ra nhìn nhóm nữ sinh phía trước đi lướt qua. Nhìn qua có khoảng hơn chục người, tuổi còn rất trẻ, trong câu chuyện còn nhắc đến trường học, bài tập, thi cử, đại học, đoán chừng đều là học sinh cấp ba.
Cậu khẽ thở dài: "Gây họa rồi, lại còn liên lụy đến nhiều đứa trẻ như vậy."
Mục Huyền Thanh bình tĩnh phân tích: "Phạm vi fan của Du Lạc Minh rất rộng, bây giờ lại đúng dịp nghỉ hè, học sinh đến xem concert chắc chắn rất đông."
"Cộng thêm điều kiện nhập mộng mà các cậu nói—— Điền tên và bát tự, đối tượng thích mấy trò này nhất cũng là học sinh trung học. Hai yếu tố này chồng lại, nạn nhân chủ yếu là học sinh cũng là điều dễ hiểu."
Mặc Tinh hơi cau mày: "Phải đánh thức những người này càng sớm càng tốt. Trận pháp kia rất tà quái, người đứng sau tốn nhiều công sức kéo nhiều người vào mộng như vậy, chắc chắn mưu đồ không nhỏ. Nếu chậm một bước, không biết sẽ có hậu quả gì."
Mục Huyền Thanh nhìn từ phía bảng quảng cáo sang thấy nhóm cô gái đang xếp hàng chờ vào sân vận động, liền hỏi: "Chúng ta cần vào đó không? Nhưng chúng ta không có vé."
Mặc Tinh trầm ngâm: "Có lẽ không cần vé... Chúng ta tìm lối vào dành cho nhân viên thử xem."
Người đến xếp hàng vào sân ngày càng đông. Hai người tránh đám đông này, men theo sân vận động vòng ra phía sau, tìm thấy một lối đi dành cho nhân viên chỉ có một NPC canh gác.
Mặc Tinh trực tiếp kéo Mục Huyền Thanh đi vào, NPC kia cứ như không nhìn thấy họ, không hề ngăn lại.
"Quả nhiên, dù sao đây vẫn là giấc mơ, chỉ cần không đụng phải người sống bị kéo vào mộng là được." Mặc Tinh vui mừng nói: "Tóm lại, trước hết phải tìm thấy Du thiên vương xem tình hình thế nào đã."
Hai người tìm khắp nơi một lúc mới thấy phòng chờ của Du Lạc Minh, họ đứng ngay cửa phòng nghỉ nhìn vào bên trong.
Trong phòng, Du Lạc Minh đang để stylist làm tóc, một cô gái trẻ mặc váy cưới khoác thêm khăn choàng ngồi bên cạnh nói chuyện với anh ta, chính là Nghiêm Hân Hân
- fan cuồng đã tự tay tạo ra sự kiện lần này.
Mục Huyền Thanh nhíu mày: "Lần này không có màn sương đen bao quanh cô ta."
Mặc Tinh suy nghĩ: "Có thể là vì cô ta đã hoàn toàn nhập vào giấc mơ? Cô ta cũng là kẻ xâm nhập, để có thể thoát khỏi giấc mơ, cô ta cần một loại bảo vệ nào đó."
"Cái mặt nạ mà Lam bà bà đeo khi nhập mộng chính là có tác dụng này."
Mục Huyền Thanh lại nói: "Nếu bây giờ chúng ta đi vào bắt lấy hai người họ, ép cô ta lấy tình cổ ra——"
Mặc Tinh suýt bật cười: "Tôi cũng thích kiểu giải quyết bạo lực trực tiếp này lắm, nhưng vô dụng thôi. Cô ta không phải cổ sư, tình cổ tuy do cô ta hạ nhưng chắc chắn chính cô ta cũng không điều khiển được."
"Hơn nữa, cô ta yêu Du thiên vương đến mức tình nguyện sống cả đời trong mơ, chắc chắn không dễ gì mà khuất phục. Lỡ cô ta có cách tống chúng ta ra khỏi mộng thì rắc rối đấy."
Mục Huyền Thanh bực bội tặc lưỡi.
Đúng lúc này, nhân viên tới gọi Du Lạc Minh lên sân khấu, anh ta liền đứng dậy, nắm tay Nghiêm Hân Hân cùng đi ra.
Mặc Tinh kéo Mục Huyền Thanh né sang mấy mét, rồi bám theo sau hai người họ, cùng hướng về phía sân khấu.
Cậu còn lầm bầm phàn nàn: "Sao mà nhanh thế, không phải vừa mới bắt đầu vào cửa được một lúc sao, đẩy nhanh tiến độ thế này, cô ta gấp gáp đến mức nào chứ."
Mục Huyền Thanh nghiêng đầu nhìn qua. Mặc Tinh thường ngày luôn mang theo ba phần ý cười trên mặt, vẻ mặt nhíu mày phàn nàn như thế này là lần đầu tiên anh thấy, cảm giác khá mới mẻ.
Hơn nữa, Mặc Tinh thực sự rất đẹp, dù Mục Huyền Thanh đã quen nhìn đủ kiểu mỹ nam mỹ nữ trong giới giải trí, anh vẫn phải thừa nhận vẻ đẹp của Mặc Tinh mang một phong vị rất riêng, pha trộn kỳ lạ giữa sự sắc sảo và ôn hòa, bất kể biểu cảm nào cũng đều thu hút ánh nhìn, khiến người ta không bao giờ thấy chán.
Mặc Tinh dường như cũng cảm nhận được ánh mắt anh đang dừng lại trên mặt mình, khẽ nghiêng đầu, đối diện với tầm nhìn của Mục Huyền Thanh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!