Lưu Thường An không dám tùy tiện bước vào hiện trường, thấy người phụ nữ ở trung tâm trận pháp chỉ bị rách một chút da, hiện tại trông có vẻ đang ngủ rất yên ổn, nên ông tạm thời không để tâm đến cô ta, mà để cấp dưới dùng thiết bị quay phim và kiểm tra.
Mặc Tinh ngồi xuống, lật xem mấy tấm giấy nhỏ gần cửa, thấy trên đó quả nhiên đều ghi họ tên và bát tự. Cậu lại gọi video cho Lam bà bà, để bà trực tiếp quan sát hiện trường.
Lam bà bà tặc lưỡi hai tiếng: "Cô gái này thật sự không muốn sống nữa rồi, cô ta muốn sống mãi trong giấc mơ của người khác đây mà."
Mặc Tinh thấy ở trung tâm trận pháp vẫn còn lờ mờ ánh sáng đỏ tối tăm, âm khí bị tà trận thu hút đang lơ lửng áp xuống trên không, khiến cậu hơi đau đầu: "Trận pháp này phải phá như thế nào? Nếu dùng sức mạnh phá vỡ, những người bị kéo vào trong giấc mơ có gặp chuyện gì không?"
Lam bà bà cũng nói: "Những tấm giấy chưa bị ảnh hưởng thì thu lại trước, để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Trận pháp này ngay cả chúng ta còn nhìn không thấu, tốt nhất đừng tùy tiện động vào..."
"Gỡ chuông phải do người buộc chuông, nghĩ cách gọi Du Lạc Minh tỉnh lại đi. Đây là mộng cảnh của cậu ta, chỉ cần cậu ta tỉnh táo trong mơ, nhận ra đó là một giấc mơ, mộng cảnh sẽ tự tan, mọi người cũng sẽ tỉnh."
Vệ Húc, người vẫn đi theo bên cạnh Mặc Tinh, nghe vậy liền tò mò hỏi: "Vậy tại sao người phụ nữ đó không kéo mọi người vào mơ của chính cô ta?"
Lam bà bà đáp: "Cô ta cần thực hiện các loại chú khác trong giấc mơ, là người tạo ra mộng cảnh, cơ thể sẽ luôn chìm vào giấc ngủ. Nhưng người đứng sau cô ta rõ ràng cần cô ta tỉnh táo để làm việc khác."
Mặc Tinh kéo câu chuyện trở lại: "Muốn để Du thiên vương tỉnh lại trong mơ, trước hết phải phá giải được tình cổ trong mơ của anh ta trước?"
Lam bà bà gật đầu: "Tình cổ thì không khó đối phó, chỉ cần một ít chu sa là giết được nó."
Mặc Tinh chống cằm: "Vấn đề là nó bị giấu ở đâu... Tôi cảm thấy cô ta sẽ mang theo người..."
Đúng lúc cậu còn đang do dự có nên đi lục soát người phụ nữ đó hay không, thì một đội viên của tổ ba bưng một chiếc máy tính bảng đi tới: "Tổ trưởng, cậu Mặc, quét được thứ gì đó dưới sàn nhà."
Mặc Tinh và Lưu Thường An cùng cúi xuống xem, liền thấy phía dưới mặt đất ở trung tâm trận pháp có một vật nhỏ hình ống nghiệm. Trong ống chứa chất lỏng, mà trong chất lỏng lại ngâm một vật thể không rõ là gì.
Lam bà bà nhìn thấy qua điện thoại, lập tức nói: "Hẳn là máu của Du Lạc Minh và con tình cổ nuôi trong máu, không ngờ lại bị chôn dưới trận pháp... Nhưng cũng hợp lý, dù sao trận pháp này được lập ra để nhắm vào cậu ta."
Mặc Tinh càng đau đầu: "Giờ phải làm sao ạ? Muốn diệt tình cổ mà lại không thể động vào trận pháp, đúng là một vòng luẩn quẩn."
Lam bà bà nói: "Cũng không phải không có cách, tình cổ muốn phát huy tác dụng thì cũng phải nhập mộng. Có thể trực tiếp tiêu diệt trong mơ, chuyện này để vào mơ rồi tính tiếp, trước tiên cậu xử lý phần bên ngoài trận đi."
Mặc Tinh đáp: "Được"
Cậu cúp điện thoại rồi quay sang hỏi Lưu Thường An và Vệ Húc đứng cạnh: "Mang dụng cụ chưa? Tôi cần gỗ đào và chu sa."
Vệ Húc vừa đáp: "Có, có đây", vừa nhanh chóng tháo balo trên lưng xuống, kéo khóa một cái "xoẹt" rồi lôi ra một bó cành gỗ đào dài cỡ hai ngón tay cùng một lọ chu sa.
Mặc Tinh mở nắp lọ chu sa, rút một cành gỗ đào nhúng vào trong, rồi tay phải phất nhẹ nhàng, ném cành gỗ đào vào trong nhà.
Cành gỗ đào giống như được một bàn tay vô hình đỡ lấy, rơi chính xác xuống một đường trận pháp.
Trận pháp dính chu sa lập tức bốc lên một làn khói đen nhỏ, bị đốt đứt thành hai đoạn. Cành gỗ đào cũng như hóa thành lưỡi dao, dễ dàng cắm sâu xuống nền đất.
Mặc Tinh lại rút một cành gỗ đào nữa làm y hệt. Những cành gỗ đào thấm chu sa liên tục lướt qua trong không trung rồi rơi xuống, chẳng mấy chốc, trận pháp đã hoàn toàn bị cắt đứt, những tờ giấy nhỏ bị cháy xém đều bị cành gỗ đào vây lại trong một vòng.
Các đội viên của tổ ba không kìm được mà lộ rõ ánh mắt khâm phục, dù không phải lần đầu họ chứng kiến Mặc Tinh thể hiện bản lĩnh, nhưng mỗi lần xem đều cảm thấy vô cùng thần kỳ.
Lưu Thường An giả vờ ho nhẹ một tiếng, kéo tinh thần đội viên về: "Được rồi, đi thu mấy tờ giấy bên ngoài lại, làm gì thì làm nhưng cẩn thận chút."
Mặc Tinh nhẹ giọng nhắc: "Mấy tờ giấy đó có rách cũng không sao, nhưng nhất định không được bước vào phạm vi do cành gỗ đào khoanh lại."
Đội viên lập tức phân công nhau, tiến hành theo trật tự.
Lưu Thường An hỏi Mặc Tinh: "Phần còn lại phải giải quyết trong mơ?"
Mặc Tinh gật đầu: "Tôi phải tìm chỗ ngủ một giấc."
"Được, cậu đi nhanh đi. Vệ Húc, cậu đi cùng cậu Mặc." Lưu Thường An gọi phó đội của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!