Chương 2: Show thực tế (2): Vị tổng tài này không dễ đối phó

Trong phòng khách sạn, Mặc Tinh ngồi bên cửa sổ ăn tối, thỉnh thoảng lại ngoảnh đầu nhìn về phía căn biệt thự nhỏ phía dưới.

Tòa nhà chính của khách sạn, đình hóng gió nơi vừa livestream xong, cùng mấy căn biệt thự độc lập phía sau đình, đều thuộc cùng một khu nghỉ dưỡng trên núi. 

Tổ chương trình đều ở trong tòa chính, còn Mặc Tinh là khách mời đặc biệt nên được bố trí một phòng đơn. Cậu cố ý chọn một căn phòng có thể nhìn thấy biệt thự kia.

Thời tiết bên ngoài rất nóng, nhưng điều hòa trong phòng được bật hết công suất. Mặc Tinh có vẻ ăn uống rất tốt, không lâu sau đã chén sạch hai hộp cơm.

Vừa đặt đôi đũa xuống, cậu liền thấy phía căn biệt thự nhỏ bên dưới có động tĩnh—— Có người bước ra, chính là người lái xe lúc nãy.

Người đó lên chiếc xe việt dã đỗ trước biệt thự, chẳng mấy chốc xe đã chuyển bánh, men theo con đường nhỏ rời khỏi khu nghỉ dưỡng.

Mặc Tinh đứng dậy, xách túi ni lông đựng hộp cơm rỗng thong thả ra khỏi cửa.

Mười phút sau, cậu đứng trước cửa biệt thự.

Mặc Tinh ấn chuông cửa.

Qua cánh cửa cũng có thể nghe loáng thoáng tiếng chuông vang lên bên trong.

Thế nhưng, cậu chờ tròn một phút mà cửa vẫn đóng im lìm.

Tuy vậy, Mặc Tinh vẫn kiên nhẫn ấn lần thứ hai, thứ ba...

Đến lúc cậu định ấn lần thứ bảy thì cánh cửa chống trộm dày cộp cuối cùng cũng phát ra tiếng mở.

Mặc Tinh phản ứng rất nhanh, nghiêng người sang bên cạnh một bước, mới không bị cánh cửa đột ngột mở ra đập thẳng vào mặt.

Một bóng người cao lớn xuất hiện sau cánh cửa.

Do đối phương hơi cúi người xuống khi mở cửa, nên khi Mặc Tinh nhìn sang, điều đầu tiên lọt vào mắt cậu chính là lồng ngực rắn chắc lộ ra dưới chiếc áo choàng tắm mở rộng trước ngực. 

Cậu không khỏi nhìn xuống, thoáng thấy một chút cơ bụng căng cứng ẩn hiện...

Ngay giây tiếp theo, một làn khói đen bán trong suốt lan ra, che khuất vóc dáng đẹp mắt kia—— Tất nhiên, chỉ mình Mặc Tinh nhìn thấy.

Mặc Tinh chớp mắt, hơi ngẩng mặt lên.

Người đàn ông sau cánh cửa

- Mục Huyền Thanh

- đã đứng thẳng người, đang rũ mắt nhìn xuống.

Có lẽ anh vừa tắm xong, mái tóc nửa ẩm bị lau đến rối nhẹ, mang theo chút gợi cảm khó cưỡng. 

Chỉ có điều, vẻ mặt u ám và ánh mắt sắc như dao của anh đã phá tan mọi sự mờ ám, khiến người ta chỉ cần đối diện một cái là muốn quay lưng bỏ chạy.

Mặc Tinh không chạy trốn, còn tiến thêm nửa bước, đưa tay phải về phía anh, mỉm cười nói: "Chào Mục tổng, tôi là một thiên sư, có thể giúp anh giải quyết vấn đề sức khỏe hiện tại. Chúng ta vào trong nói cụ thể nhé?"

Bình thường, dù là người xa lạ cũng khó mà từ chối một thanh niên giọng nói dịu dàng, nụ cười dễ mến đến vậy. 

Đặc biệt là thanh niên này còn sở hữu một khuôn mặt tuấn tú mà ít người trong giới giải trí có thể sánh bằng.

Thế nhưng, Mục Huyền Thanh hiển nhiên không giống người bình thường.

Anh như thể hoàn toàn không nghe thấy lời Mặc Tinh, chỉ vừa bước sát lại vừa trầm giọng quát: "Tránh ra."

Mục Huyền Thanh nhân cơ hội vươn dài cánh tay nắm lấy tay nắm cửa, dùng lực kéo mạnh vào trong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!