Ban đầu tâm trạng của Mục Huyền Thanh rất tệ.
Khoảng tám năm trước, anh bắt đầu mắc chứng đau đầu không rõ nguyên nhân. Cơn đau cách vài ngày lại tái phát một lần, và mỗi năm lại nghiêm trọng hơn năm trước.
Hai, ba năm trở lại đây, giấc ngủ của anh ngày càng tệ, mất ngủ đã thành chuyện thường ngày, mỗi ngày miễn cưỡng ngủ được bốn, năm tiếng.
Tối nay hiếm lắm anh mới buồn ngủ sớm, nhắm mắt chưa bao lâu đã chìm vào giấc ngủ. Kết quả mới ngủ được một lúc đã tỉnh dậy trong một nơi kỳ quái như thế này, bảo anh làm sao mà vui cho nổi?
Nhưng bây giờ thấy được Mặc Tinh—— Dù sao đối phương cũng là thiên sư có bản lĩnh thật, tâm trạng Mục Huyền Thanh cuối cùng cũng dần ổn định, thu bớt sự bực bội vô cớ không có chỗ trút lại.
Anh giơ tay xoa xoa giữa hai lông mày, hỏi: "Rốt cuộc là giấc mơ của ai?"
Mặc Tinh hứng thú quan sát người đối diện.
Sát khí quanh người Mục Huyền Thanh lúc nãy còn bùng nổ như những tia lửa trên bề mặt Mặt Trời, nhưng từ khi anh ngồi xuống thì dần trở nên ổn định, phần lớn rút vào trong cơ thể. Chỉ còn ba bốn sợi mảnh kéo dài về phía Mạc Tinh, như thể đang tò mò thò đầu ngó nghiêng.
Nghĩa là... Tổng giám đốc Mục thật ra rất tin tưởng mình? Mặc Tinh có chút thụ sủng nhược kinh.
(*)Thụ sủng nhược kinh: được yêu chiều quá mức đến mức kinh ngạc, vừa mừng rỡ vừa lo sợ hãi. Nó mô tả cảm giác bất ngờ, ngỡ ngàng và có chút bất an khi nhận được sự ưu ái, sủng ái lớn lao, không dám tin là mình xứng đáng.
Thật ra, cậu mơ hồ cảm giác được lần này Mục Huyền Thanh bị lôi vào đây là do bị mình liên lụy. Giờ phút này Mặc Tinh có phần chột dạ, đến mức không nghe rõ đối phương vừa hỏi gì.
Mục Huyền Thanh thấy ánh mắt cậu hơi đờ ra, không biết đang nghĩ cái gì, hàng mày vừa giãn ra của anh lại nhíu chặt. Anh giơ tay gõ bàn, nhắc lại câu hỏi: "Rốt cuộc là giấc mơ của ai, tại sao chúng ta lại vào đây, và phải ra ngoài thế nào?"
Mặc Tinh được gọi tỉnh lại, ho khan một tiếng che giấu sự ngượng ngùng, đáp: "Là giấc mơ của ai thì tôi cũng không biết, phải đi tìm mới được."
"Nguyên nhân bị kéo vào thì phải tìm thấy người mới biết. Còn về cách thoát ra, tôi đoán là khi chủ nhân của giấc mơ tỉnh dậy thì chúng ta có thể ra ngoài thôi."
Mục Huyền Thanh quay người nhìn đám đông náo nhiệt xung quanh: "Tìm kiếm trong số nhiều người như vậy sao?"
"Yên tâm, chủ nhân giấc mơ không giống mấy NPC này đâu, nhìn một cái là nhận ra ngay." Mặc Tinh dùng trâm ngọc chỉ chỉ anh rồi chỉ mình: "Giống như chúng ta vậy."
Mục Huyền Thanh nhìn Mạc Tinh một cái, rồi nhìn sang người ngồi bàn bên cạnh, rồi quay lại nhìn cậu: "Tôi chẳng thấy có gì khác cả."
Mặc Tinh bật cười lắc đầu, cất trâm ngọc rồi đứng dậy trước: "Gặp rồi sẽ biết thôi, đi nào."
Mục Huyền Thanh không hỏi thêm, cũng đứng dậy theo.
Hai người bước ra khỏi khu ăn uống, thấy bên đường có bản đồ khu vui chơi nên tới xem, sau đó Mặc Tinh quay người đi về hướng khu trò chơi.
"Đã là giấc mơ ở công viên giải trí thì có lẽ người đó lưu luyến phần cốt lõi nhất. Chúng ta qua khu trò chơi tìm thử trước."
Họ đi dọc theo đường lớn một đoạn, rồi tiến vào khu vực náo nhiệt nhất của công viên, trước mỗi trò chơi đều xếp hàng dài người, đủ loại hiệu ứng ánh sáng ngay cả ban ngày cũng làm người ta lóa mắt.
Chỉ là, nhìn một cảnh tượng náo nhiệt như vậy trong sự tĩnh lặng hoàn toàn, quả thực rất kỳ quái.
Mặc Tinh nhìn quanh, lựa một hướng định đi tiếp thì bị Mục Huyền Thanh gọi lại.
Mục Huyền Thanh chỉ sang bên khác: "Đi đường này, có thể đi qua tất cả các trò chơi, không cần quay đầu lại."
Mặc Tinh gãi má, ngoan ngoãn đổi hướng: "Vậy tôi đi theo anh."
Mục Huyền Thanh bước lên trước nửa bước: "Các thiên sư các cậu không phải đều rất nhạy với phương hướng và vị trí sao?"
"Mấy hướng tôi nhận biết chắc không giống như anh nghĩ đâu." Mặc Tinh nhún vai: "Hơn nữa ở đây đông người quá, luồng không khí hỗn loạn, tôi thực sự không giỏi lắm với dạng địa hình dày đặc như thế này."
Hai người vừa đi theo lộ tuyến Mục Huyền Thanh đã vạch ra, vừa quan sát đám đông tập trung quanh các trò chơi, nhưng vẫn không phát hiện ra điều gì khác thường.
Đi vòng qua bảy tám hạng mục trò chơi, Mặc Tinh bỗng cảm thán: "Không ngờ lại có nhiều trò kỳ quái thế này, bảo sao trẻ con đều thích đến chơi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!