Hai người trò chuyện vài câu rồi lại im lặng, trong xe lại trở nên yên tĩnh.
Tuy vậy, Mục Huyền Thanh không còn lạnh lùng căng thẳng như trước, bầu không khí trong xe cũng tự nhiên trở nên hòa hoãn, thư thả hơn. Dù cả hai không nói gì cũng không hề ngượng ngập, ngược lại còn mang chút cảm giác thoải mái như bạn cũ lâu ngày gặp lại.
Chiếc xe việt dã chạy ra khỏi khu nhà, rẽ vào đường lớn, Mục Huyền Thanh tăng tốc rồi hỏi một câu: "Nhà cậu ở đâu?"
Mặc Tinh báo địa chỉ và tên khu chung cư.
Không hổ là người sống lâu năm ở Hải Thị, Mục Huyền Thanh chẳng cần dẫn đường đã nói ngay: "Là gần khu trường cũ của Đại học Thương Hải, cậu học ở Thương Hải à?"
"Ừ, dù sao cũng chẳng có việc gì làm, nên cứ học tạm vậy. Học hành cũng đâu cản trở việc tôi tu đạo." Mặc Tinh thoải mái tựa vào ghế rộng rãi, hưởng thụ sự thoải mái của chiếc xe sang bạc tỷ.
Mục Huyền Thanh nhớ mang máng lúc tìm kiếm thông tin trên mạng từng thấy có người nói Mặc Tinh là nghiên cứu sinh, đang học tiến sĩ, nên thuận miệng hỏi: "Cậu học chuyên ngành gì?"
Mặc Tinh: "Triết Mác."
(*)Triết Mác: Triết học Mác
-Lênin.
Mục Huyền Thanh: "..."
Dù đang lái xe, anh cũng không nhịn được liếc sang cậu một cái.
"Nếu là khoa Triết học, tôi cứ nghĩ cậu sẽ chọn Tôn giáo học."
(*)Khoa triết học: bao gồm nhiều chuyên ngành và lĩnh vực con sâu rộng như, Lịch sử triết học (Phương Đông, phương Tây), Triết học Mác
-Lênin, Logic học, Mỹ học, Đạo đức học, Tôn giáo học, Xã hội học, Triết học chính trị, Triết học khoa học, cùng các chuyên đề về triết học trong khoa học tự nhiên và xã hội nhân văn.
Mặc Tinh khẽ cười: "Sư phụ tôi cũng muốn tôi chọn ngành đó, nhưng tôi vẫn có hứng thú với Triết Mác hơn."
Tâm tình Mục Huyền Thanh khó diễn tả nổi, hỏi với vẻ bất đắc dĩ: "Thầy hướng dẫn của cậu biết cậu là thiên sư không?"
"Biết chứ, thầy ấy còn kết bạn với sư phụ tôi, hai người nói chuyện rất hợp."
Mục Huyền Thanh quyết định kết thúc chủ đề này để bảo vệ thế giới quan của mình.
Hiếm khi thấy vẻ mặt dao động trên gương mặt anh, Mặc Tinh tò mò nhìn mấy lần liền, nhìn đến mức sắc mặt Mục Huyền Thanh lại có xu hướng đen đi, cậu mới chịu thu hồi ánh mắt, tùy ý tìm một chủ đề hỏi: "Hôm nay sao anh không đưa theo người tài xế kia?"
Mục Huyền Thanh im lặng thật lâu, đến lúc Mặc Tinh tưởng anh sẽ không trả lời thì anh mới nhàn nhạt nói: "Hợp đồng của anh ta hết hạn rồi, đã nghỉ việc."
"Vậy à." Trong giọng Mặc Tinh lộ vẻ tiếc nuối: "Lần trước tôi xem tướng của anh ta, thấy rất hợp với anh. Hai người mà hợp tác lâu dài thì sự nghiệp có thể đạt hiệu quả gấp đôi, đời sống cũng sẽ thuận buồm xuôi gió."
Một lúc sau Mục Huyền Thanh mới nói: "Cậu ta đi theo tôi chỉ làm tài xế kiêm vệ sĩ, có hơi phí tài."
"Cũng không hẳn, có thấy tủi thân hay không còn phải xem anh ta nghĩ gì. Hơn nữa anh có thể đào tạo anh ta theo hướng trợ lý mà. Anh ta là quân nhân xuất ngũ phải không?"
"Ừ, ra quân vì chấn thương."
"Thật ra ảnh hưởng của anh ta với anh cũng bình thường thôi, chủ yếu là anh ảnh hưởng đến anh ta nhiều hơn. Rời khỏi anh, một thời gian anh ta sẽ gặp khá nhiều trắc trở."
"Anh là quý nhân trong mệnh của anh ta, tiếc là anh ta không nắm được cơ hội. Nhưng anh ta có công đức trong người, nên cuối cùng vẫn vượt qua được giai đoạn đó, chuyển nguy thành an, chỉ là sẽ tổn thọ ít nhiều."
Lời của Mặc Tinh vừa dứt, Mục Huyền Thanh đột nhiên bẻ tay lái, rồi phanh gấp, xe dừng lại bên đường.
"Sao vậy?" Mặc Tinh khó hiểu nhìn sang.
Mục Huyền Thanh nhìn chằm chằm vào cậu, sắc mặt vô cùng phức tạp, từng sợi sát khí trong cơ thể cũng he hé tràn ra, quấn quýt quanh anh như muốn xông lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!