Mặc Tinh bất đắc dĩ đưa tay lên xoa trán, mạng nhỏ của mình còn đang chẳng biết giữ nổi hay không, vậy mà sư phụ lại còn có tâm trạng xem nhân duyên cho cậu.
Cậu đưa điện thoại lên miệng, gửi một đoạn ghi âm: "Sư phụ, người đang ở đâu vậy? Khi nào mới về đạo quán?"
Nhưng đợi vài phút vẫn không thấy bên kia trả lời, Mặc Tinh lại xem kỹ thời gian của tin nhắn trước đó, rõ ràng là vừa mới gửi không lâu, đúng khoảng thời gian cậu đang thu dọn hành lý.
Cậu không khỏi lẩm bẩm: "Lại chạy tới cái chỗ tín hiệu kém nào nữa rồi."
Nhưng giọng nói vừa rồi nghe vẫn khỏe khoắn, chẳng có gì đáng lo, dù sao thì người đó cũng thường xuyên đi biệt tăm biệt tích cả mười ngày nửa tháng không có tin tức.
Mặc Tinh thu dọn đồ đạc xong, xách hành lý đi ra sảnh. Thấy trưởng làng đã bày sẵn bữa sáng, Trịnh Thông cũng đã ngồi vào bàn. Cậu đi đến, chào hai người rồi gắp một cái bánh bao ăn cùng cháo.
Hôm nay trưởng làng đối xử với hai người đặc biệt nhiệt tình, cháo thịt cũng thơm ngon hơn hôm qua nhiều.
Đợi họ ăn gần xong, ông mới dè dặt hỏi: "Hai vị đại sư đây, có thể nói cho tôi biết rốt cuộc trên núi phía sau làng đã xảy ra chuyện gì không?"
Mặc Tinh hơi ngạc nhiên, Trịnh Thông cũng kinh ngạc: "Trưởng làng cũng xem livestream à?"
Trưởng làng cười hiền hậu: "Là con tôi gọi về kể, lúc đó tôi mới biết hôm qua xảy ra chuyện lớn như vậy. Cái căn nhà trên núi đó có phải cần mời người tới làm pháp sự gì không..."
Mặc Tinh trấn an: "Không cần lo đâu, bên trên đã phái người chuyên nghiệp đến xử lý nơi đó rồi. Chắc sau này họ sẽ hỏi bác vài chuyện, bác cứ nói thật là được."
"Ồ, vậy thì tốt quá, tốt quá." Trưởng làng thở phào: "Các vị lát nữa về luôn phải không? Để tôi gói ít đặc sản—— Thịt xông khói, nấm rừng... đều là đồ nhà làm, cho các vị mang về ăn thử."
Vừa nói, ông vừa đứng dậy đi vào bếp chuẩn bị.
Tổ chương trình vốn định livestream trên núi hai ngày, ngày mai mới rời đi. Nhưng vì sự cố hôm qua, chương trình hôm nay bị gián đoạn, nên đương nhiên không cần ở lại nữa.
Mặc Tinh và Trịnh Thông chờ trong sảnh, Mặc Tinh còn tranh thủ sạc điện thoại và sạc dự phòng.
Trịnh Thông do dự hồi lâu rồi mở miệng: "Là người của Cục 19 đến xử lý cái sân đó đúng không?"
"Đúng vậy." Mặc Tinh gật đầu: "Thầy Trịnh cũng quen người bên đó à?"
"Không quen." Sắc mặt Trịnh Thông phức tạp: "Tôi chỉ nghe nói thôi... Hôm qua thấy cậu Mặc với họ hình như cũng khá thân thiết."
Mặc Tinh mỉm cười: "Tôi được coi là cố vấn ngoài biên chế của họ, thỉnh thoảng có qua lại thôi."
Trịnh Thông thấy cậu nói nhẹ nhàng như thế, trong lòng ông ta nhất thời cũng không biết có cảm giác thế nào.
Cục 19 là cơ quan nhà nước chuyên xử lý các sự kiện tâm linh, cũng thu nhận đạo sĩ từ bên ngoài nhưng yêu cầu cực kỳ cao.
Huống chi người có thể làm cố vấn cho họ—— Đặt trong giới huyền học đều là nhân vật cấp đại lão.
Ông ta thật sự không ngờ người trẻ trước mặt mới hai mươi hai tuổi lại có bản lĩnh lớn đến vậy, chỉ có thể thầm cảm thán, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Hai người không đợi lâu, trưởng làng đã mang ra hai túi lớn đặc sản chia cho họ, rồi đích thân đưa họ ra điểm tập trung đầu làng.
Thành phố gần nhất có sân bay ở quanh đây chính là nơi tổ chương trình mở buổi livestream đầu tiên.
Đường gần để quay về thì bị tảng đá lớn chặn mất, không thông, nên mọi người đành phải đi đường vòng, vì thế ai nấy đều quyết định lên đường sớm.
Đặc biệt là mấy vị khách mời được mời tới lần này, đúng là chỉ mong mau chóng rời khỏi nơi này.
Trên xe lúc quay về không cần livestream, Hồ Xuyên Tín cũng ngồi lên chiếc xe trung chuyển. Xe mới chạy được một lúc, ông đã đổi sang chỗ cạnh Mặc Tinh để nói chuyện.
"Mặc đại sư, lần này thật sự là phiền cậu quá rồi." Hồ Xuyên Tín cười niềm nở mở lời: "Lúc chuyển nốt phần thù lao cuối, chúng tôi sẽ gửi thêm cho cậu một phong bao lớn."
Mặc Tinh hơi nhướng mày, gọi "tiên sinh" chưa bao lâu mà giờ đã thành "đại sư" rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!