Chương 9: (Vô Đề)

Bên rừng cây nhỏ cạnh sân thể dục đại học A, đêm tối không trăng, gió lạnh lùa qua. Vài cặp đôi quấn quýt bên nhau, thì thầm những lời đường mật.

Mèo tam thể mang vẻ mặt nghiêm trọng: "Chúng ta mở mắt hay nhắm mắt khi hôn? Hôn trực diện hay nghiêng mặt? Hôn xong có cần đánh nhau không?"

"Bước nào quan trọng nhất?"

Mèo sư tử cũng nghiêm túc không kém, trầm ngâm một lúc rồi đáp: "Tôi nhớ lần trước chúng ta mở mắt hôn."

Mèo tam thể xụ đuôi xuống: "Nhất định phải mở mắt à?"

Mèo sư tử liếc nhìn cậu: "Phải làm theo đúng trình tự, lời này chẳng phải là cậu nói sao?"

Mèo tam thể giằng co vài phút rồi chán nản thở dài: "Được thôi."

Mở mắt thì mở mắt vậy, lỡ mà sai trình tự, không biến lại được thì chẳng phải phải hôn thêm lần nữa sao?

Mèo tam thể như một chiến sĩ dũng cảm hi sinh, ngồi nghiêm chỉnh trên bãi cỏ, cắn răng nói: "Tới đi!"

Mèo sư tử to hơn cậu rất nhiều nhưng vẫn không nhúc nhích, chỉ cúi đầu, nghiêng đầu nhìn mèo tam thể, không biết đang nghĩ gì. Hắn chợt hỏi cậu: "Cậu căng thẳng à?"

Mèo tam thể khẽ run hai chân, giả vờ già đời, khinh khỉnh nói: "Xì, có gì mà căng thẳng."

Mèo sư tử cúi đầu chậm rãi ghé sát lại, nhìn chằm chằm đôi mắt của mèo tam thể đang đảo loạn vì căng thẳng, chóp mũi ươn ướt cũng động đậy như một chú cún con.

Ngay khoảnh khắc sắp chạm vào nhau, một tiếng mèo kêu đau đớn vang lên.

Mèo sư tử bị đánh vào mặt, ngơ ngác hỏi: "Cậu làm gì vậy?"

Mèo tam thể sụp đổ: "Anh hôn gì mà chậm như rùa thế?"

"Không thể 'chụt' một phát là xong à? Biến về luôn cho nhanh?"

"Anh tưởng mình đang đóng phim à? Năm góc quay, còn có cả slow motion nữa chắc?"

Mèo sư tử: "....."

Giây tiếp theo, mèo tam thể bật mạnh hai chân, trông hệt như một chú bê con lao thẳng về phía trước. Không chần chừ, không do dự, lấy tư thế lẫm liệt như liều mình vì chính nghĩa, như một viên đạn pháo bay thẳng vào miệng của mèo sư tử.

Bộp!

Viên đạn pháo lông xù bắn trúng mục tiêu một cách hoàn hảo, lực va chạm không nhỏ khiến đối phương lật nhào ngửa bụng lên trời.

"......"

Viên đạn nhỏ hơi chột dạ, nghiêm chỉnh ngồi trong bụi cỏ, cái đuôi phe phẩy quét trên mặt đất. Cậu liếc sang mèo sư tử đang lặng lẽ bò dậy từ dưới đất: "Sưng chưa?"

Mèo sư tử chậm rãi ngước lên, giọng đầy u ám: "Không sưng nhưng gãy răng rồi."

Mèo tam thể: "?"

Cái gì cơ? Cắn mạnh đến vậy sao?

Mèo tam thể ho khan một tiếng: "Không trách tôi được, ai bảo anh cứ dây dưa mãi."

Nghĩ đến mục đích của nụ hôn này, mèo tam thể lập tức ngồi thẳng lưng, như thể bản thân vừa làm một việc hoàn toàn có lý, từ miễn cưỡng biến thành chính nghĩa.

Cậu vênh mặt, liếc nhìn mèo sư tử, thở dài: "Lúc quan trọng vẫn phải dựa vào tôi."

Chỉ có cậu mới là kẻ làm nên đại sự, không câu nệ tiểu tiết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!