Mèo tam thể vừa nhảy vừa tung tăng chạy quanh mèo sư tử, cố gắng giải thích: "Lúc nãy tôi đâu có chơi thân với anh ấy."
Cậu muốn cứu vãn thể diện của mình: "Tôi chỉ để anh ấy vuốt đầu một chút thôi mà."
Mèo sư tử đi phía trước, không lên tiếng.
Mèo tam thể lẩm bẩm: "Lý Tường không nghĩ nhiều như vậy đâu. Anh ấy còn hay tắm xong quên mang đồ ngủ rồi nhờ bọn tôi lấy giúp mà."
Một lúc sau, cậu nghĩ ngợi rồi nói: "Thôi được rồi, lúc nãy tôi có chơi hơi thân với anh ấy một chút.... vì bọn tôi rất quen thuộc rồi."
Biến thành mèo, lại gặp người quen nên theo bản năng liền buông lỏng cảnh giác. Ninh Kỵ biết điều này có chút nguy hiểm. Ai mà chắc được Lý Tường có khi nào nổi cơn nghiện mèo như 'thần y mèo', lén nhét mèo tam thể vào lòng rồi mang về ký túc xá không.
Hoặc lần sau, nếu Lý Tường gặp lại mèo tam thể mà đòi ôm ấp v. uốt ve, chẳng may bị cào vài phát thì lại phiền phức.
Ninh Kỵ phải thừa nhận, Yến Tùy suy nghĩ chu toàn hơn cậu nhiều.
Mèo tam thể thở dài một hơi đầy trầm tư làm cậu trông chẳng khác gì một người trưởng thành chín chắn và suy nghĩ thấu đáo.......
Tan học, sinh viên trong lớp lười biếng tản ra ngoài cửa. Cao Tinh và Lý Tường vừa thu dọn sách vở vừa trò chuyện: "Em út có trả lời tin nhắn của cậu không?"
Lý Tường nhún vai: "Không, không biết có phải ngủ quên trong ký túc xá không nữa. Trước giờ học tôi nhắn tin thì không thấy trả lời, gọi điện cũng không nghe."
Trái tim của Ninh Kỵ chợt trầm xuống, cậu biết rắc rối thực sự đã tới.
Hình dạng con người của cậu và Yến Tùy hiện tại vẫn đang nằm bất tỉnh trên giường ký túc xá, gọi kiểu gì cũng không tỉnh. Nếu Cao Tinh và mấy người kia lo lắng quá mà đưa cậu đi bệnh viện thì biết làm thế nào?
Mèo tam thể và mèo sư tử liếc nhau một cái, hiển nhiên đều nghĩ đến cùng một chuyện.
Hai con mèo nhẹ nhàng nhảy xuống bàn, đồng loạt lao vút ra khỏi lớp, chạy thẳng về phía ký túc xá.
Chẳng bao lâu sau, hai con mèo đã xuất hiện trước cửa ký túc xá, linh hoạt đẩy cửa ra, phóng vào trong.
Hai phút sau, vẫn không gọi tỉnh được hình dạng con người, hai con mèo thất bại quay trở ra, gặp nhau ngay trước cửa phòng.
Mèo tam thể: "Tôi gọi không tỉnh, còn anh thì sao?"
Mèo sư tử ngắn gọn: "Giống vậy."
Mèo tam thể suy nghĩ một lát, nghiêm túc hỏi: "Tôi có thể vào xem hình dạng con người của anh không?"
Mèo sư tử có chút kinh ngạc nghiêng đầu nhìn mèo tam thể, chỉ thấy cậu nhe răng cười ngại ngùng với mình, còn vẫy vẫy đuôi.
Yến Tùy ngây người____ hắn chưa từng thấy Ninh Kỵ tỏ thái độ hòa nhã với mình như vậy.
Trong lòng hắn mơ hồ cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Hắn cứ có cảm giác Ninh Kỵ đang có âm mưu gì đó nhưng lại không tìm ra chỗ nào không đúng.
Một lúc sau, mèo sư tử cuối cùng cũng đẩy cửa phòng, ra hiệu cho mèo tam thể vào trong.
Mèo tam thể nhanh như chớp lao vào, nhảy lên chiếc giường trong cùng, nhìn thấy hình dạng con người của Yến Tùy.
Giường của Yến Tùy cũng giống như những người khác. Tổng thể mang tông màu lạnh, ga giường đen, chăn màu xám phẳng phiu không một nếp nhăn. Yến Tùy hình người nhắm chặt đôi mắt, khóe môi mím thành một đường thẳng.
Mèo tam thể duỗi móng vuốt, 'bốp bốp' vỗ lên đầu Yến Tùy vài cái, lại ra sức lắc vai hắn, thử gọi tỉnh hình dạng con người bằng phương pháp bạo lực.
Mèo sư tử: "......"
Cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao Ninh Kỵ lại muốn vào xem hình dạng con người của hắn____ hóa ra là vì không nỡ ra tay mạnh với chính mình chứ gì?
Mèo sư tử túm mèo tam thể đang đấm bên trái đá bên phải ra một bên: "Sao cậu không tự về giường vỗ đầu của mình đi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!