Ninh Kỵ đoán rằng Yến Tuỳ sẽ không làm mấy việc như l**m lông này.
Đại thiếu gia có chứng bệnh sạch sẽ nặng, ngay cả đi vệ sinh cũng phải đi vòng vo mười con đường để tới nhà vệ sinh sạch sẽ của tòa Sùng Đức thì sao có thể đi l**m lông giống như cậu, một tên vô lại không sợ trời sợ đất được.
Quả đúng là như vậy, mèo sư tử giữ đầu của mèo tam thể, lại tiến gần hai giây nhưng cuối cùng vẫn không thể vượt qua rào cản tâm lý dính dớp nước miếng. Sắc mặt của hắn vặn vẹo, buông vuốt ra khỏi đầu mèo tam thể.
Ninh Kỵ càng thêm vui vẻ, ngay cả sự tức giận vì bị kéo đuôi cũng giảm đi khá nhiều.
Ăn uống no nê, cậu giơ móng vuốt đẩy hộp thức ăn trống sang một bên, bắt đầu thong thả đi dạo quanh khu vực thức ăn cho mèo.
Ở xung quanh, các sinh viên giơ điện thoại, vẫy vẫy thanh súp thưởng cho mèo, cười tươi: "Tiểu Hoa, lại hôn Đại Bạch một cái đi, cho cưng một thanh súp thưởng nè."
Mèo tam thể dựng tai lên, quay đầu nhìn cô gái đang vẫy thanh thức ăn. Đôi mắt tròn xoe không ngừng đảo qua đảo lại, đầy vẻ tinh nghịch không thể giấu giếm.
Mèo tam thể giơ móng vuốt, vỗ vỗ vào thanh súp thưởng rồi không có ý tốt bước về phía mèo sư tử, ép mèo sư tử lùi từng bước, toàn thân căng cứng.
Ninh Kỵ không thể ngờ rằng có ngày mình lại ép Yến Tuỳ lùi bước như vậy. Nhìn thấy Yến Tuỳ vừa ngạc nhiên vừa tức giận, cậu vui mừng không thôi.
Mèo tam thể lao nhanh như tên bắn, chỉ trong một khoảnh khắc đã l**m một cái vào đầu của mèo sư tử.
Sắc mặt của mèo sư tử vô cùng vặn vẹo. Hắn nhìn mèo tam thể vui vẻ chạy đến trước mặt cô gái, vỗ vỗ vào thanh súp thưởng, ra hiệu cho cô gái bóc ra rồi nhanh chóng ngậm thanh súp thưởng vui vẻ chạy mất.
Yến Tuỳ: "......"
Người này làm mèo hay làm người đều giống như một đứa trẻ.
Trẻ con.
Mèo tam thể ăn uống xong, lắc đầu, nói với mèo sư tử rằng mình phải đi làm vài việc.
Mèo sư tử hỏi cậu đi đâu.
Mèo tam thể xù lông, giả vờ không nghe thấy, thực chất là định đi lên giảng đường lớp học vào lúc 7 giờ tối để nghe bài giảng của giáo sư Cao.
Mèo sư tử nhìn cậu một lúc, nhẹ nhàng nói: "Cậu định đến khu 3 học à?"
Ninh Kỵ ngạc nhiên: "Sao anh biết được?"
Yến Tuỳ cười lạnh: Hắn quen Ninh Kỵ bao nhiêu năm, đã sớm hiểu rõ cậu như lòng bàn tay.
Mèo sư tử cố tình chen vào bên cạnh cậu: "Tôi cũng đi học."
Mèo tam thể giơ một móng vuốt đẩy hắn, không vui nói: "Đi đi đi, không phải mỗi lớp anh đều lén lút chuẩn bị bài sao?"
"Anh còn đi học cái gì?"
Cuối cùng mèo sư tử vẫn theo cậu đến giảng đường lớp khu 3. Lớp học đông nghịt người. Buổi tối, không ít sinh viên vừa mới từ ngoài trường chạy về, bọn họ vẫn vui vẻ trò chuyện với nhau.
Giáo sư Cao hiền hòa, trong giờ học thường không điểm danh, không kiểm tra, tất cả đều dựa vào ý thức tự giác của sinh viên.
Ninh Kỵ rất tỉnh táo. Cậu lén lút vào lớp học, đặc biệt chọn chỗ ngồi ở góc hàng ghế đầu, ngẩng đầu nhìn bảng đen. Mèo sư tử ngồi ngay bên cạnh cậu.
Cái đuôi xù lông đẹp đẽ của mèo tam thể vẫy vẫy, thu hút ánh mắt của không ít sinh viên. Bọn họ nhìn thấy mèo tam thể ngồi ngay ngắn ở hàng đầu đang chuyên tâm nhìn lên bục giảng, lưng thẳng tắp, dáng vẻ nghiêm túc như đang học bài.
Giáo sư Cao giảng bài được hơn mười phút, nhìn thấy đám sinh viên ngồi ở hàng sau đang lẩn trốn, gục đầu xuống, bề ngoài thì chăm chú nhưng thực ra đang ngủ gật.
Giáo sư Cao đặt sách xuống, chống tay lên bục giảng, mở sách và viết một bài tập khó trên bảng. Chữ viết chật kín nhưng nhìn xuống dưới không có sinh viên nào có thể theo kịp.
Chỉ có hai cái đầu mèo chăm chú nhìn ông. Hai cái đầu cùng quay qua quay lại, thỉnh thoảng nghiêm túc gật đầu, gặp phải chỗ ông cố tình viết sai còn lắc đầu thở dài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!