"Vào chỗ ngồi thì phải luôn mỉm cười, không được mất lịch sự nhìn lung tung. Khi người lớn nói chuyện cũng không được cắt lời. Hôm nay là dịp rất quan trọng đó, nhớ chưa?"
Giang Uyển Nghi chỉnh quần áo cà vạt cho Yến Trác Minh, nét mặt có chút lo lắng. Bà nhỏ giọng dặn dò.
Cậu bé mười ba tuổi Yến Trác Minh vẫn còn mũm mĩm, những ngón tay ngắn kéo cà vạt, sụt sịt mũi, "Mẹ ơi, chúng ta đi đâu vậy?"
Giang Uyển Nghi đứng dậy, "Chúng ta sẽ đến gặp gia đình người yêu của anh Yến Tùy để bàn chuyện đính hôn."
Nhắc đến Yến Tùy, cậu bé mũm mĩm hơi sợ. Cậu nhóc lùi vào trong ghế sofa, nói lắp: "Mẹ ơi, chúng ta nhất định phải đi à?"
Mỗi lần anh trai về đều cười tươi rồi làm đảo lộn cả nhà. Có lần đang ăn cơm giữa chừng, anh ấy còn làm đổ bàn.
Giang Uyển Nghi nhìn đứa con bé nhỏ co ro trong ghế thì thở dài đầy tiếc nuối.
Hai anh em một người làm việc quyết liệt và mạnh mẽ, một người chẳng có chí lớn, chỉ muốn lớn lên làm đầu bếp.
Giang Uyển Nghi đã nhìn rõ sự thật, biết rằng con trai mình – Yến Trác Minh – không thể hy vọng nhiều. Con trai bà không thể trưởng thành để gây dựng sự nghiệp mà chỉ mong được anh trai là Yến Tùy che chở và bao bọc.
Bà nhìn sang Yến Khải Hàn đang ngồi trên xe lăn, "Hôm nay rất quan trọng, anh cũng đừng làm hỏng việc."
Yến Khải Hàn bị đột quỵ mấy năm trước, hiện tại phải ngồi trên xe lăn, chỉ biết nói lắp bắp.
Giang Uyển Nghi dịu dàng khuyên: "Em biết anh không muốn đi nhưng anh phải nghĩ cho em và Trác Minh. Sau này Trác Minh chỉ có thể dựa vào anh trai nó thôi."
"Vả lại, Tiểu Tùy và người yêu đã yêu nhau lâu như vậy rồi, nếu không thể tiếp tục thì hai đứa nó đã chia tay từ lâu."
Yến Khải Hàn thở ra, tay chân trong xe lăn khua khoắng vài cái, cuối cùng buông xuôi chịu thua.
Giang Uyển Nghi: "Đúng rồi, cười lên đi. Tiểu Tùy bảo lúc này mà để mặt lạnh thì không hay."
...
"Ethan, hôm nay tan làm sớm vậy à?"
Trợ lý đi qua cười hỏi.
Chàng trai mặc sơmi đặt may của Charvet có ngũ quan thanh tú trông vô cùng nổi bật. Bộ vest hai hàng khuy màu xanh hải quân đậm lót lông ngựa có thiết kế hơi thắt eo khiến dáng người trông cao ráo và thẳng tắp.
Trong ngân hàng đầu tư hàng đầu không ai có lý lịch trẻ tuổi xuất sắc như Ethan.
Ethan lắc lắc chiếc chìa khóa trên tay, cười nói: "Tối nay có việc rất quan trọng."
Anh đi thang máy xuống hầm gửi xe, gọi điện cho bà Liên báo rằng đã tan làm.
Phía đầu dây bên kia, giọng của bà Liên có chút lo lắng và do dự: "Bé cưng, Tiểu Tùy vừa gọi cho mẹ, nói lát nữa cả nhà sẽ đi ăn cơm cùng nhau, nghe nói cả cha của nó cũng về rồi."
Bà Liên thận trọng nói: "Không phải lúc trước con nghe nói cha của nó bị đột quỵ, không đi được sao..."
Nét mặt của Ninh Kỵ có chút khó tả, một lúc sau anh mới đáp: "Đúng là mấy năm trước cha của anh ấy bị đột quỵ, phải ngồi xe lăn."
Trời mới biết người nào đó tại sao lại đột nhiên phát điên, kéo ông cha đang ngồi xe lăn của mình đến đây làm gì.
Bà Liên có phần lo lắng: "Ôi, mẹ với cha con cũng không khó tính đâu, sao Tiểu Tùy suốt ngày lo mẹ và cha con làm khó hai đứa con vậy..."
Ninh Kỵ vừa nổ máy xe vừa nói để bà Liên yên tâm: "Không sao đâu ạ, chỉ là làm cho có lệ thôi."
...
"A a-a-a."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!