Nghe Yến Tùy nói 'mèo con vẫn còn xù lông', Ninh Kỵ tưởng hắn đang chê cậu không chăm hai con mèo nhỏ trong ổ mèo cẩn thận.
Cậu nghiêm túc giải thích: "Không có xù lông đâu, ngày nào tôi cũng chải lông cho tụi nó mà, chăm kỹ lắm."
Yến Tùy đưa tay ra, nhẹ nhàng áp lên phần 'lông xù' của mèo con, "Tôi biết."
Ninh Kỵ đi vào nhà vệ sinh rửa mặt đánh răng, vừa đi vừa nói lí nhí: "Tôi đi rửa mặt đánh răng, anh chờ tôi hai phút nhé."
Yến Tùy gật đầu, ánh mắt lướt qua căn phòng khách nhỏ sạch sẽ. Đồ đạc có hơi cũ nhưng gọn gàng ấm cúng. Trên tủ lạnh phủ một tấm ren trắng, bên cạnh tủ TV đặt mấy khung ảnh, toàn là ảnh chụp gia đình ba người.
Trong ảnh, Ninh Kỵ lúc còn rất nhỏ được một cặp vợ chồng tươi cười bế trong lòng.
Có lẽ từ nhỏ mèo con đã thích 'giả ngầu'. Cậu được bế mà vẫn kiêu ngạo ngẩng cao cằm, mặc bộ vest trẻ em kiểu quý ông, đầu ngẩng cao, còn đeo cả cà vạt.
Bên cạnh còn một tấm ảnh nhỏ hơn nữa, là Ninh Kỵ mặc bộ đồ hóa trang con hổ, lộ mỗi cái đầu ra, cắn ngón tay, lơ ngơ nhìn vào ống kính.
Yến Tùy xoa nhẹ cái ly thủy tinh còn đang bốc hơi nóng, dường như trái tim cũng mềm lại theo hơi nước ấy.
Ninh Kỵ rửa mặt xong, bắt đầu lục tủ: "Anh ăn trưa chưa?"
Yến Tùy nói ăn rồi, chỉ đến xem mèo một chút rồi đi.
Ninh Kỵ quay đầu lại, "Đi nhanh vậy à?"
Yến Tùy gật đầu: "Ừm..."
Còn chưa nói xong, dưới lầu đã vọng lên tiếng gào rú: "Ninh Kỵ___mở cửa cho ông mày với____"
Ninh Kỵ bực mình chậc một tiếng, bấm mở cửa rồi hét xuống dưới: "Mở rồi, cút lên đây nhanh lên!"
Chưa đầy hai phút sau, cửa ngoài vang lên tiếng khóa cửa xoay. Người tới mặc áo khoác phao đen dài, tay xách mấy hộp cơm, còn mang theo túi trái cây, "Chết tiệt, ở ngoài lạnh chết mất..."
"Hỗ trợ cha mày chút đi____"
Triệu Húc phủ tuyết trên vai, vừa ngẩng đầu lên thì lập tức đứng hình.
Trên ghế sofa, một chàng trai mặc áo khoác đen chống khuỷu tay lên đầu gối, ngẩng đầu nhìn anh ta, ánh mắt có chút vi diệu.
Thằng bạn thân nhà mình thì đang mặc áo nỉ, tóc tai còn rối bù, nhận lấy túi trái cây từ tay anh ta, "Có cam không đấy?"
Triệu Húc nghẹn lời, thấy bạn thân mình lục trong túi một lúc, moi ra được quả cam to và đẹp nhất rồi hớn hở giống như khoe báu vật mà dúi vào tay chàng trai kia, bảo người ta ăn đi.
"Không giới thiệu chút à?" Yến Tùy nhận cam, dịu dàng hỏi.
Ninh Kỵ khoác tay lên vai Triệu Húc, cả người nghiêng về phía anh ta, "Triệu Húc đó, học cùng cấp 3 với tụi mình, anh không nhớ à?"
Sao Yến Tùy lại không nhớ chứ.
Triệu Húc, đàn anh trên họ một khóa, nhà ở cạnh nhà Ninh Kỵ. Từ nhỏ đã chơi chung với Ninh Kỵ, là bạn nối khố.
Hồi cấp 3 Yến Tùy từng có ác cảm khó hiểu với Triệu Húc, thậm chí chính hắn cũng không rõ vì sao.
Hắn chỉ biết hồi đó mình cảm thấy Triệu Húc chả có gì ra hồn: học hành cũng chẳng xuất sắc___ điểm thi cứ lẹt đẹt quanh top 3, chơi bóng rổ cũng bình thường___ không làm được đội trưởng, người thì chẳng rộng rãi gì___ mời Ninh Kỵ ăn que kem cũng phải ép cậu gọi mình là cha thì mới mời.
Thế nhưng một người có thành tích tầm tầm, bóng rổ cũng chẳng giỏi, tính tình keo kiệt như vậy mà Ninh Kỵ lại cứ thích chơi với anh ta, gặp trong trường còn gọi là 'đàn anh' đàng hoàng.
Yến Tùy của thời cấp 3 nghĩ mãi không hiểu nổi____ nếu Ninh Kỵ chịu cười với hắn một cái thôi thì đừng nói một que kem, dọn sạch cả tủ lạnh hắn cũng sẵn lòng.
Triệu Húc gượng cười, kéo Ninh Kỵ vào bếp, hạ giọng ngạc nhiên: "Không phải chứ, mày thật sự thân thiết với cậu ta rồi à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!