Chương 43: (Vô Đề)

"Ai nói với cậu là tôi sẽ ra nước ngoài? Là Tào Tả à?"

"Đúng là trước đây tôi từng định ra nước ngoài thật, nhưng đó là trước khi làm bạn với cậu."

Trong phòng khách chỉ bật một chiếc đèn câu cá có ánh sáng dịu nhẹ. Trên ghế sofa da đen, Yến Tùy cúi đầu, nhẹ nhàng dùng tăm bông thấm cồn iốt. Bàn tay to lớn ôm lấy đoạn bắp chân trắng trẻo thon dài rồi đặt lên đùi mình.

Trên đầu gối đoạn chân xinh đẹp như sứ ấy dán một miếng băng cá nhân nghiêng ngả nhưng vì miếng băng quá nhỏ nên không thể che hết được vết xước đỏ lấm tấm máu bên dưới.

Đó là vết thương do chơi bóng rổ chiều nay.

Chủ nhân của vết thương nghiêng đầu, ngồi trên sofa, gác chân lên đùi Yến Tùy, môi mím chặt, không thèm nhìn hắn.

Mèo con vẫn còn đang giận.

Yến Tùy nhẹ nhàng bóc miếng băng cá nhân, dùng tăm bông chấm nhẹ lên vết thương. Hắn khẽ nói: "Nếu một ngày nào đó tôi thật sự ra nước ngoài thì chắc chắn là vì cậu đang ở bên đó."

Ninh Kỵ nghiêng đầu, giọng trầm thấp: "Lại nói mấy lời dễ nghe này, tưởng tôi là con nít ba tuổi à?"

Nghe vào thật sự khiến người ta xúc động, như thể bản thân ngay lúc này đang được nâng niu như báu vật vậy.

Yến Tùy bật cười: "Cậu đâu phải con nít."

Phải là một con mèo con vừa đẹp lại vừa kiêu mới đúng.

Giận thì không thèm quan tâm ai, không vui thì giơ vuốt cào người. Kêu một tiếng giữa trời là mèo từ bốn phương tám hướng lập tức kéo đến. Mệt thì trèo lên đầu hắn nghỉ ngơi luôn.

Khi tủi thân thì cuộn đuôi lại, chui vào phòng ngủ, ai đến cũng không cho đụng vào, phải dỗ mãi mới chịu ra.

"Cho nên, Ninh Kỵ à, cậu là không nỡ để tôi ra nước ngoài sao?"

Băng bó xong vết thương, Yến Tùy ngẩng đầu nhìn cậu, mỉm cười: "Là vì tôi định ra nước ngoài mà không nói với cậu nên cậu mới giận à?"

Ninh Kỵ dùng cái chân vừa được băng bó đá cho hắn một phát: "Nói bậy."

"Ai giận chứ?"

Mèo con bắt đầu giơ nanh múa vuốt: "Anh ra nước ngoài hay không có liên quan gì đến tôi? Ai không nỡ chứ?"

"Anh thích đi thì đi, có bay lên sao Hỏa tôi cũng mặc."

Yến Tùy gật đầu, cười rồi nắm lấy cổ tay cậu: "Thật sự mặc kệ à?"

"Ừm_____ nhẹ chút, đau."

Bị đá một cái, Yến Tùy dựa vào sofa, đặt một tay lên bụng, ánh mắt vẫn mang ý cười nhìn Ninh Kỵ: "Cả trưa và tối tôi đều chưa ăn gì, cái bụng sắp bị đá hỏng rồi."

"Giờ phải làm sao đây, đời này chắc không ra nước ngoài nổi nữa rồi, có người phải chịu trách nhiệm chứ."

Nhìn là biết đang giả vờ để chọc người khác vui.

Ninh Kỵ bắt đầu cảm thấy cơn giận vừa nãy của mình hơi ngớ ngẩn. Cậu vớ lấy cái gối tựa trên sofa đập tới, hậm hực nói: "Biến đi."

Yến Tùy cười tủm tỉm nói: "Biến đi đâu? Ra nước ngoài à? Cậu có đi cùng tôi không?"

Mèo con vẫn giơ vuốt cào loạn, vớ thêm cái gối nữa che lên mặt hắn. Cậu có hơi bực: "Không được cười."

Ngay cả khi cãi nhau cậu cũng chỉ biết nói mấy từ như 'không được', 'không cho' hoặc 'không thể'.

Yến Tùy thực sự thấy đáng yêu muốn chết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!