Chương 42: (Vô Đề)

Dưới quầy chọn món của hàng lẩu cay tê bốc ra khí lạnh, một hàng dài người đang xếp hàng chờ thanh toán.

"Shh, nóng quá nóng quá___"

Cao Tinh bưng một tô lẩu cay tê nghi ngút khói ngồi xuống, thổi thổi tay hai cái. Cậu ta nhìn Ninh Kỵ đang bẻ đôi đũa dùng một lần rồi hỏi: "Hai người cãi nhau à?"

Ninh Kỵ không nói gì, dùng đũa khuấy nhẹ tô lẩu cay tê trộn tương vừng, mãi một lúc sau mới ủ rũ đáp: "Không có ạ."

Cao Tinh gắp hai viên cá viên thả vào bát của cậu, "Tháng này lại mua giày bóng rổ mới à? Sao gọi ít đồ thế?"

Ninh Kỵ nhìn hai viên cá tròn vo trong bát, hơi nước bốc lên làm mắt cậu cay xè. Cậu vẫn ủ rũ nói: "Không mua ạ."

Chỉ là vô thức bắt đầu lo lắng tiền sinh hoạt của mình không đủ nuôi hai người nên chi tiêu cũng dè dặt hơn trước.

Giống như một chú mèo con xinh đẹp luôn lo lắng mình không nuôi nổi con mèo lớn lang thang ngoài đường, mỗi lần ăn pate đều sẽ lén chừa lại một ít giấu đi.

Ninh Kỵ liếc nhìn điện thoại, mở đến giao diện 'thanh toán thân mật', thấy hôm nay vẫn chưa có ghi nhận thanh toán nào.

Cậu mím môi, ngón tay lướt trên khung chat mấy lần, cuối cùng vẫn không gửi tin nhắn. Cậu khoá màn hình rồi úp điện thoại xuống bàn.

Không ăn trưa thì thôi.

Liên quan gì đến cậu.

Cậu lo chuyện bao đồng làm gì.....

Buổi chiều không có tiết, Ninh Kỵ đánh bóng rổ một lúc rất lâu.

Cậu quen biết rộng, tuỳ tiện gọi một tiếng là có người quen trên sân. Cậu đánh từ chiều đến hoàng hôn, có người trong đội bóng rổ cười bảo: "Tối tụ tập đi ăn không?"

Ninh Kỵ ngửa cổ tu một chai nước, "Đi chứ."

Vài nam sinh thân thiết hẹn nhau ra ngoài trường tìm một quán vỉa hè ăn cá nướng, vừa ăn vừa tán gẫu. Đang lúc cao hứng, họ gọi thêm hai két bia.

"Cậu còn chưa có bạn gái à? Không hợp lý nha, lần trước mới đánh có hai trận mà bên khán đài đã toàn là con gái quay video cậu. Có muốn tụi này giới thiệu cho cậu một cô không?"

"Bao nhiêu đàn em năm nhất hỏi xin WeChat của cậu đó, mà chưa được cậu đồng ý nên tụi này cũng ngại không dám đưa."

Ninh Kỵ liếc nhìn điện thoại, thanh toán thân mật vẫn không có gì. Cậu ngẩng đầu lên cười nhạt: "Thôi, chuyện đó để tuỳ duyên đi."

Đàn anh đưa bia cho cậu gật đầu cảm khái: "Cũng đúng... phải tìm người mình thích thật sự..."

8 giờ tối, tuyết rơi lất phất ở thành phố A cuối cùng cũng ngừng.

Khi tính tiền, Ninh Kỵ do dự một chút, cuối cùng vẫn gọi thêm một phần cháo niêu và bún xào. Cậu nói với ông chủ là gói mang về.

9 giờ rưỡi, Ninh Kỵ xách phần cháo và bún xào được gói kỹ đẩy cửa vào nhà, đèn phòng khách vẫn sáng.

Yến Tùy mặc đồ ở nhà màu xám nhạt, đang ngồi trên sofa chải lông cho mèo tam thể. Hắn nghe thấy tiếng động thì đứng dậy: "Cậu về rồi à?"

Y như một ông chồng ở nhà trông con đang đợi vợ đi tiệc về vậy.

Hắn rảo bước theo sau Ninh Kỵ, giọng nhẹ nhàng: "Sao cậu không trả lời tin nhắn?"

Ninh Kỵ mang một thân mùi rượu, không nói lời nào. Cậu thay giày xong thì đặt phần cháo và bún lên bàn ăn.

Cậu đi thẳng về phòng ngủ phụ, không quay đầu lại, giọng vẫn lạnh nhạt: "Điện thoại hết pin."

Yến Tùy khựng lại, lặng lẽ nhìn Ninh Kỵ không hề có ý định giao tiếp đi thẳng vào phòng ngủ phụ rồi đóng cửa lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!