Chương 41: (Vô Đề)

"Rất to à?"

"Tôi thấy cũng bình thường thôi."

"Cậu muốn sờ thử không?"

Ánh mắt của Yến Tùy càng thêm ý cười, cố ý hỏi người đang đỏ bừng mặt vì xấu hổ là Ninh Kỵ.

Ninh Kỵ cố gắng cứu vớt người anh em thân thiết trắng tay đang đi lạc đường đời của mình: "Tối qua anh lại xem cái gì linh tinh vậy?"

Yến Tùy đầy hứng thú nói: "Đọc tiểu thuyết, , , ."

Ninh Kỵ: "Bộ não của anh bị hỏng là tại mấy thứ này đấy."

Yến Tùy không hề thừa nhận đầu óc của mình bị mấy thứ đó làm hỏng. Hắn còn đang tính để Ninh Kỵ nếm thử phúc lợi của nam chính trong .

Ninh Kỵ quay đầu đi, kiên quyết chính trực: "Không sờ."

Nhưng hai phút sau, cậu lại quay đầu, len lén liếc nhìn lồng ngực của Yến Tùy. Trong giọng nói của cậu mang theo chút ganh tị, cậu lẩm bẩm: "Sao anh tập được to vậy..."

Ninh Kỵ cũng có sáu múi bụng rắn chắc và tuyến nhân ngư rõ nét nhưng cậu thuộc kiểu cơ mảnh, vóc dáng điển hình của người cơ bắp mỏng. Làn da trắng lạnh càng khiến khí chất thiếu niên thêm đậm nét hơn.

Chưa thể xem là hoàn toàn trưởng thành.

Trong mắt Ninh Kỵ, vóc dáng như Yến Tùy mới là dáng người trưởng thành đích thực của nam giới: vai rộng, dáng người hình tam giác ngược, cơ bụng và cơ ngực vừa phải. Cởi áo có cơ, mặc đồ vẫn gọn gàng, đủ sức nâng đỡ cả vest lẫn quần tây, khí chất chững chạc toát ra rõ rệt.

Cho dù bây giờ khoác áo choàng ngủ đen, chỉ lộ ra một phần ngực thì vẫn có thể nhìn ra cơ bắp mượt mà bên trong.

Nuốt xuống chiếc bánh bao nhỏ cuối cùng, Ninh Kỵ vừa hút sữa đậu nành vừa hỏi: "Tối nay anh có đến nhà tôi ăn cơm không?"

Ninh Kỵ: "Cha tôi nấu ăn rất ngon đó."

Yến Tùy sững người, im lặng một lúc rồi nói: "Thôi, tôi đưa cậu về đến dưới lầu là được rồi."

Ninh Kỵ cau mày, tỏ vẻ không vui: "Không phải chứ, đã đến dưới nhà rồi, sao lại không lên ăn cơm?"

"Trước đây tôi bị gãy xương, anh đã chăm tôi vất vả như vậy. Mẹ tôi vẫn luôn muốn mời anh ăn một bữa cơm đấy. Nếu tối nay anh tới ăn tối thì bà ấy nhất định sẽ rất vui."

Hình như nghĩ đến điều gì, Ninh Kỵ nghiêng người lại gần Yến Tùy. Cậu ngồi sát bên cạnh hắn, đầu gối chạm vào đầu gối, hai mắt sáng rực: "Đừng lo, mẹ và cha tôi đều là người rất tốt bụng, dễ nói chuyện lắm."

Ánh mắt của Yến Tùy dừng trên chiếc đũa dùng một lần bị bẻ đôi, giọng nói trầm xuống: "Tôi biết."

Hắn biết cha mẹ của Ninh Kỵ chắc chắn là những người rất tốt, rất hiền hậu, bởi vì chỉ có cha mẹ tốt mới có thể dạy nên một đứa trẻ tốt bụng như Ninh Kỵ.

Nhưng nếu tối nay hắn đến nhà Ninh Kỵ làm khách, cậu sẽ giới thiệu hắn với cha mẹ cậu như thế nào đây?

Một người bạn nam cãi nhau với cha và mẹ kế nên bỏ nhà ra đi?

Thậm chí, một người bạn đồng giới như vậy về sau còn muốn ở bên con trai họ.

Một người như vậy làm sao có thể khiến cha mẹ của Ninh Kỵ yên tâm giao phó con trai mình được?

Sắc mặt của Yến Tùy thay đổi vài lần rồi lại trở về bình thường khi ngẩng đầu lên. Sau một hồi yên lặng, hắn nói: "Để lần sau đi."

"Lần sau nhé, chờ khi nào chính thức một chút, tôi sẽ đến thăm bác trai bác gái."

"Ừm." Ninh Kỵ chỉ nghĩ Yến Tùy sinh ra trong gia đình giàu có nên coi trọng lễ nghi, đến thăm cha mẹ bạn cũng phải chọn thời điểm chính thức.

Cậu gãi gãi mặt___ trước kia khi đến nhà bạn chơi, đa phần là để chơi game hoặc rủ nhau đi đánh bóng rổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!