"Có người từng nói rồi."
Hình như Ninh Kỵ nhớ ra chuyện gì đó, cậu khẽ nhăn mũi, trông có vẻ không vui cho lắm.
Yến Tùy vốn đang cười, động tác véo mũi cậu cũng khựng lại.
Hắn đúng là đáng bị đánh___ hắn rất thích trêu Ninh Kỵ nhưng nếu thật sự có người từng nói Ninh Kỵ đáng yêu muốn chết thì hắn lại thấy trong lòng khó chịu.
"Ai khen thế? Nam hay nữ?"
Ninh Kỵ không vui khi bị hỏi, cậu liếc xéo hắn: "Hỏi nhiều thế làm gì."
Yến Tùy: "Cậu cũng có thể hỏi tôi mà."
Ninh Kỵ đẩy hắn ra, lẩm bẩm: "Ai thèm hỏi anh mấy chuyện này chứ?"
Một thằng con trai, đáng yêu với chả đáng yêu, kỳ lạ hết sức.
Ninh Kỵ tháo khăn quàng cổ, từ phòng khách đi vào phòng ngủ của phòng suite. Bức tường đầu giường là chất liệu mềm mại. Cậu ngửa người ngã xuống chiếc giường êm ái, ngáp một cái, bảo Yến Tùy đi tắm nhanh lên.
Dù có lì đến đâu thì bị giày vò đến tầm này, cậu cũng đã buồn ngủ đến mức đứng không vững được nữa rồi.
Nằm ườn trên giường, tay chân dang rộng, Ninh Kỵ giơ một ngón tay lên, giọng mũi pha chút buồn ngủ: "Anh đây ở lại với anh một tiếng nữa."
"Tắm xong, nếu anh còn thấy buồn thì anh đây sẽ ngồi trò chuyện với anh một tiếng rồi đi ngủ, được chưa."
Yến Tùy gấp khăn quàng cổ mà Ninh Kỵ tiện tay để trên ghế sofa da lại, treo nó lên giá treo áo ở tiền sảnh. Nghe cậu nói vậy thì hắn hơi nhướng mày: "Thật không đấy?"
Chú mèo con cuộn tròn trong chăn: "Không lừa già dối trẻ đâu."
Yến Tùy: "Vậy nếu tôi khóc thì sao? Có thể dựa vào vai cậu để khóc không?"
Ninh Kỵ: "???"
Cậu mở mắt, bật dậy ngay lập tức, cẩn thận nhìn Yến Tùy rồi nói lắp bắp: "Thật sự muốn khóc à?"
Cậu vắt hết óc suy nghĩ, rặn mãi mới ra được một câu: "Đừng buồn nữa... vì mấy người đó mà khóc không đáng đâu..."
Rõ ràng nói chỉ ngồi trò chuyện một tiếng rồi đi ngủ. Vậy mà chỉ vì một câu nói của người kia, cậu lại bắt đầu ngồi trên giường vò đầu bứt tai, tha thiết nhìn hắn: "Anh thật sự định khóc à? Đừng khóc mà."
Với kinh nghiệm dỗ người nghèo nàn của Ninh Kỵ, cậu chỉ có thể lặp đi lặp lại đúng một câu: Đừng khóc mà.
Dỗ mãi mới đẩy được Yến Tùy đi tắm, Ninh Kỵ nằm sấp trên gối, điên cuồng tìm kiếm trên mạng mấy lời an ủi bạn bè bỏ nhà ra đi.
Yến Tùy tắm xong, mặc áo choàng ngủ đen bước ra thì nghe Ninh Kỵ nói với hắn: "Đừng buồn nữa, anh nghĩ đến ông nội của anh đi... ông ấy không muốn thấy anh buồn đến thế đâu."
Yến Tùy chớp chớp mắt rồi đột nhiên bật cười. Hắn thầm nghĩ nếu ông nội thật sự còn sống, sợ là việc đầu tiên ông làm sẽ là vung gậy đánh cho hắn một trận.
Không học cái gì cho đàng hoàng, toàn đi học mấy trò lừa đảo gạt người.
Nhưng mà trên đời này cũng chỉ có chú mèo nhỏ tốt bụng và mềm lòng nhất mới bị hắn lừa như vậy thôi.
Yến Tùy ngồi lên giường của Ninh Kỵ: "Tối nay ngủ cùng được không?"
Ninh Kỵ sững người: "Hả?"
Yến Tùy đã rất tự nhiên vén chăn lên nằm xuống, quay đầu nhìn cậu: "Trò chuyện đêm khuya đấy mà, không phải cậu bảo là sẽ nói chuyện trong vòng một tiếng với tôi sao?"
Ninh Kỵ ngơ ngác: "Trên cùng một cái giường á?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!