"Sao lại ngã đến mức này?"
Ninh Kỵ đang nằm trên giường bệnh, tay bó bột treo lên, vừa mở mắt ra đã thấy Cao Tinh cùng mấy người nữa mang theo một giỏ hoa to tướng ồn ào kéo vào phòng. Trên giỏ còn có cả táo to hơn cả nắm đấm của cậu.
Ninh Kỵ: " Em không nhìn rõ đường nên lăn từ trên cầu thang xuống."
Cao Tinh lải nhải như bà mẹ già, giọng mang theo chút xót xa: "Trời ơi, sao lại có thể ngã từ cầu thang xuống được chứ? Chỗ anh họ của em không có thang máy à?"
"Anh thấy hay là dọn về ký túc xá luôn đi. Em dọn ra ngoài rồi, ba bữa hai hôm lại xin nghỉ bệnh..."
Lý Tường ở bên cạnh lườm nguýt: "Em đấy, bọn anh định đến thăm từ sớm rồi mà... cứ bảo trên WeChat là không tiện..."
"Sao? Không xem bọn anh là người nhà à?"
Ninh Kỵ bị Lý Tường – người anh em chí cốt bên cạnh – đấm chơi một cú lên vai. Cậu lập tức nhăn nhó la lên: "Đau đau đau____"
Lý Tường hoảng hốt rụt tay lại, không dám chạm tiếp: "Vai cũng bị thương à?"
Ninh Kỵ ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, bị thương rồi ạ."
Cao Tinh* bắt đầu gọt táo. Cậu ta cắt thành miếng, xiên tăm rồi đưa cho Ninh Kỵ trên giường, ánh mắt đầy nghi hoặc: "Không phải là em đi đánh nhau với ai đấy chứ?"
(*đoạn này là Cao Tường – không biết ai luôn: Cao Tinh hay Lý Tường?)
Cái kiểu bị thương này nhìn kiểu gì cũng không giống như ngã cầu thang.
Ninh Kỵ lập tức nhìn thẳng, dứt khoát phủ nhận: "Không có."
Không nhìn ra chút chột dạ nào – vì đúng là cậu không đánh nhau với người.
Cậu đánh nhau với chó.
"Em nhận được video bài giảng mà bọn anh quay trên lớp chưa? Bọn anh quay hết mấy tiết của thầy Cao rồi. Ghi chép của anh, A Tường và Lỗi Tử cũng đều ở đây."
Cao Tinh lôi ra mấy quyển vở: "Mấy ngày nay em không đi học, lỡ bao nhiêu bài, phải từ từ bổ sung lại."
Ninh Kỵ không thay đổi sắc mặt nhận lấy mấy cuốn vở, chẳng nói gì về chuyện mình hóa mèo rồi ngày nào cũng đi học.
Chú mèo con đeo balo nhỏ ấy đôi khi còn lướt qua cả ống kính video mà Cao Tinh quay trong lớp nữa.
Mấy người Cao Tinh sợ cậu bị bệnh không đi học, cuối kỳ không đạt được thứ hạng mong muốn, lại bị Yến Tùy đè đầu cưỡi cổ nên giọng nói đầy khuyên nhủ: "Chúng ta từ từ học lại... thi tốt là được rồi, thứ hạng không quan trọng."
"Đúng, chúng ta không thèm so với cái cậu họ Yến ở lớp bên kia..."
Bọn Lý Tường gật đầu như giã tỏi: "Đúng đúng, không so với cậu ta. Đợi em khỏi bệnh, lần sau thi kiểu gì cũng cưỡi lên đầu cậu ta cho coi..."
Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Yến Tùy xách hộp cơm giữ nhiệt đi vào. Khi hắn đóng cửa thì phát ra một tiếng động nhẹ.
Mấy người kia đồng loạt quay đầu lại, giật bắn cả mình, vô thức lùi ra sau một bước.
Yến Tùy đặt hộp cơm giữ nhiệt lên bàn đầu giường: "Cũng không cần đợi đến lần sau đâu."
Chú mèo con đeo cặp hôm nào cũng chăm chú nghe giảng, có khi còn nghiêm túc hơn cả hắn.
Mấy người Cao Tinh ngơ ngác nhìn Yến Tùy mở bàn ăn gấp của giường bệnh ra. Một lúc lâu sau mới lắp bắp gọi một tiếng em út.
Ninh Kỵ được đỡ dậy. Cậu lưng tựa vào gối kê, quay đầu nhìn họ: "Sao thế ạ?"
Cả đám Cao Tinh không nói gì, chỉ ngơ ngác nhìn cậu rồi lại quay sang nhìn Yến Tùy, ánh mắt đầy vẻ 'muốn nói lại thôi'.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!