Cha mẹ của Yến Tùy ly hôn khi hắn mới 5 tuổi.
Lý do ly hôn là tình cảm đã tan vỡ. Sau khi ly hôn, cả hai nhanh chóng tái hôn. Vì vụ ly hôn ầm ĩ nên cha mẹ hắn trông chẳng giống cha mẹ mà lại giống như hai kẻ thù không đội trời chung, rất đề phòng lẫn nhau.
Tòa án phán quyết Yến Tùy sống với cha nhưng hắn rất ít khi gặp lại người cha đã tái hôn. Cho đến khi hắn 6 tuổi, hắn có thêm một người em cùng cha khác mẹ.
Đó là một đứa bé rất nhỏ, quấn tã, cuộn người lại và nhắm chặt mắt. Những người lớn xung quanh cười và nói với Yến Tùy: "Đây là em trai của cháu đó."
Yến Tùy 6 tuổi thử đến gần em trai còn nhỏ nhưng bị vợ của cha nhẹ nhàng đẩy ra. Người phụ nữ ấy mỉm cười dịu dàng nói với hắn: "Em trai cần nghỉ ngơi, Tiểu Tùy ra ngoài chơi nhé?"
Lời nói mềm mại như nước nhưng lại ẩn chứa sự đề phòng rõ rệt, luôn luôn ngăn không cho con cái của mình tiếp xúc với Yến Tùy.
Mỗi khi Yến Tùy lại gần đứa trẻ trong tã, người phụ nữ đó lại lấy đủ lý do để đuổi hắn đi, sợ rằng hắn sẽ làm tổn thương đứa trẻ đó.
Yến Tùy từ lúc có em trai đã cảm thấy vui mừng nhưng rồi sau đó là sự thất vọng. Cậu bé nhạy cảm, dần dần cảm thấy có điều gì đó mơ hồ, không hiểu tại sao sau khi cha có thêm đứa con mới thì không còn quay lại nhà cũ nữa.
Khi 12 tuổi, Yến Tùy đã lén đi đến nhà của mẹ ở nước ngoài, muốn tìm câu trả lời.
Mẹ của hắn đã ra nước ngoài ngay trong năm ly hôn. Cũng cùng năm đó bà kết hôn với một nghệ sĩ và sinh ra một cậu con trai. Mẹ của hắn đặt tên cho cậu bé là Ezra, mang ý nghĩa quý giá như một viên ngọc.
Yến Tùy chỉ ở nhà mẹ hai ngày rồi rời đi. Cậu bé tên là Ezra gần như nhận hết mọi tình cảm của mẹ. Mẹ của hắn coi Ezra như bảo bối, rất ít khi gần gũi với Yến Tùy.
Cậu bé Ezra cũng không bao giờ gọi Yến Tùy là 'anh' mà lại coi hắn là kẻ cướp đi tình yêu của mẹ. Từ mùa đông năm đó, Yến Tùy không còn chuẩn bị quà Giáng sinh cho em trai nhỏ nữa.
Lúc 12 tuổi, Yến Tùy không tìm được câu trả lời và quyết định không tìm nữa. Cho đến khi trưởng thành, hắn không còn đi thăm bất kỳ em trai nào của mình nữa.
Sau đó, trong lần chuyển trường vào năm lớp 11 ấy, Yến Tùy gặp Ninh Kỵ.
Ninh Kỵ trông rất giống hình mẫu cậu em trai trong lòng Yến Tùy. Cậu có mái tóc màu đen, đang ngủ gục trên bàn, lông mi rất dài.
Vì học vượt cấp, cơ thể của cậu vẫn chưa phát triển hoàn chỉnh. Cậu có dáng người nhỏ nhắn, đang khoác một chiếc áo khoác đồng phục. Cái má trắng nõn ép lên mu bàn tay, hơi bị chèn ép mà nhô ra một chút. Ánh nắng ngoài cửa sổ rọi xuống, hàng mi cũng được phủ một tầng ánh vàng mỏng, xinh đẹp mà tươi sáng.
Cốc nước trên bàn học màu xanh dương, túi bút màu xám chì đang mở. Khi tỉnh dậy thì mái tóc của cậu có chút rối, đôi mắt hơi nheo lại vì buồn ngủ nhưng lại dễ làm người khác cảm thấy dễ thương.
Đó là lần đầu tiên Yến Tùy gặp Ninh Kỵ.....
Ninh Kỵ ngồi trên thảm, thấy Yến Tùy không đáp lại thì gọi thêm hai lần 'anh', nói mình không hề chơi xấu.
Sau đó, cậu bị Yến Tùy xoa đầu hai cái.
Ninh Kỵ hơi ngớ ra, ngẩng đầu lên. Yến Tùy cười nói với cậu: "Ngoan như vậy sao? Thua là thật sự gọi 'anh' à?"
Ninh Kỵ lẩm bẩm: "Đừng xoa đầu tôi, xoa nhiều sẽ không cao được đâu."
Yến Tùy vừa điều khiển nhân vật trong game vừa nói: "Cao thế này rồi còn muốn cao thêm à?"
Ninh Kỵ ngẩng đầu, nói một cách đương nhiên: "Chắc chắn là phải cao rồi, ít nhất cũng phải cao hơn anh chứ."
Yến Tùy cười nhìn cậu: "Sao lại phải cố chấp so với tôi thế? Sao không so với đám Cao Tinh, bạn cùng phòng của cậu?"
Ninh Kỵ suy nghĩ một lúc, không thể tìm ra lý do.
Thực ra Ninh Kỵ cũng thấy việc này khá kỳ lạ.
Trên con đường trưởng thành, cậu cũng gặp không ít người không thân thiện____ cậu thông minh, hay nhảy lớp, có khi ngồi trong lớp học toàn những người lớn hơn mình cả một lứa mà vẫn giơ tay phát biểu. Điều đó trong mắt một vài bạn học lại biến thành 'thích thể hiện'.
Cho đến bây giờ, Ninh Kỵ vẫn nhớ khi còn học tiểu học, cậu và bạn cùng bàn tham gia cuộc thi. Cuối cùng cậu giành được giải nhất.
Bạn cùng bàn của cậu thấy rất xấu hổ____ trước đó luôn là bạn ấy giành giải nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!