Kẻ thù không đội trời chung là loại tồn tại mà dù chỉ liếc mắt một cái cũng thấy nóng bừng cả người, sau đó tức giận đến bốc khói.
Ninh Kỵ ở thời điểm căm hận sâu sắc nhất đã không thèm đi cùng đường với Yến Tùy khi tập thể dục buổi sáng hồi cấp ba. Mùa đông, nếu thấy Yến Tùy đang lấy nước ở cây nước nóng, cậu sẽ lập tức quay đầu rời đi. Thà ra căng tin mua nước khoáng lạnh thấu xương còn hơn dùng chung cây nước với hắn.
Cậu tin chắc rằng, nếu dùng cây nước ngay sau khi Yến Tùy vừa chạm vào, cậu sẽ bị lây nhiễm một loại virus khoa trương kiêu ngạo nào đó. Thế nên cậu luôn giữ khoảng cách với hắn như thể tuân theo một điều luật nghiêm ngặt.
Vậy mà khoảnh khắc này, tất cả những nguyên tắc ấy đã bị phá vỡ hoàn toàn.
Không dùng chung vòi nước nhưng lại hôn môi nhau.
Mắt của mèo tam thể tối sầm, giãy giụa dữ dội nhưng lại bị 'thần y mèo' hiểu lầm là đang xấu hổ, cậu ta liền tiếp tục ấn hai cái đầu lại, cho chúng thêm một nụ hôn nữa.
"..."
Ninh Kỵ suýt nữa thì ngất tại chỗ.
Mèo sư tử bên kia cũng chẳng khá hơn, toàn thân cứng đờ, lông trên lưng dựng đứng cả lên.
Hai phút sau, mèo tam thể quay đầu, nôn thốc nôn tháo, gần như trút hết cả dạ dày ra ngoài, còn hung dữ đến mức ai đụng vào cũng bị cậu liều mạng cào.
Ninh Kỵ nôn đến trời đất quay cuồng, hận không thể tự cào trụi lông trên miệng, buồn nôn đến mức cúi xuống gặm cả cỏ trên mặt đất, vừa gặm vừa phì phì nhổ ra. Nước mắt lưng tròng nhìn chằm chằm Chu Kỳ đầy căm hận.
Chu Kỳ: "?"
Anh ngẩn người, nhìn mèo tam thể đang gặm cỏ như điên, vô thức sờ cằm, lẩm bẩm: "Sao trông quen quen nhỉ?"
Năm ngoái có một đàn em trong đội điền kinh cũng có biểu cảm y hệt thế này khi thua tơi bời trong trận bóng chuyền. Cậu lặng lẽ ngồi trên ghế dài, hai mắt đỏ hoe, môi mím chặt, trông vừa lạnh lùng vừa sắc bén.
Bình thường cậu trông ngầu lòi, lại đẹp trai, thế mà lúc mắt đỏ lên lại càng khiến mấy nữ sinh trong đội xót xa, vừa la hét vừa trách mắng Chu Kỳ cùng đám đồng đội 'không có lương tâm' ghép cho đàn em một đội quá yếu làm cậu thua trận.
Không ít nữ sinh đi ngang qua còn đỏ mặt hỏi xin số liên lạc nhưng khi biết nam sinh cao ráo chân dài kia thực ra nhảy lớp mấy lần, năm nay mới vừa tròn mười tám, ai nấy đều chết lặng.
Chu Kỳ và đồng đội cùng ngồi xổm bên sân bóng chuyền, thở dài cảm thán____ bảo sao đám con gái trong đội lại phát cuồng vì cậu nhóc đó như thế.
Bọn họ đều lớn hơn đàn em không biết bao nhiêu tuổi, dù có cố gắng 'sơn xanh quả dưa già' để giả vờ thanh xuân thì cũng không thể có khí chất thiếu niên như cậu được.
Lúc này, mèo tam thể cố ngẩng đầu lên trong tuyệt vọng dù vẫn buồn nôn____ chỉ để thấy mèo sư tử bên kia cũng đang.... tuyệt vọng gặm cỏ.
Chu Kỳ ngồi xổm xuống, định túm mèo tam thể lên xem thử, không ngờ con mèo đang nôn liên tục kia đột nhiên bật dậy, chạy thục mạng, thoáng chốc đã biến mất không còn dấu vết.
Mèo tam thể lăn lộn lao về phía nhà vệ sinh nam gần nhất, sốt ruột đạp mạnh vào vòi nước. Cả con mèo nhảy thẳng vào dòng nước chảy, nước mắt lưng tròng mà dội rửa cái miệng vừa bị 'cưỡng hôn'.
Thế là, nụ hôn đầu ướt sũng trôi theo dòng nước.
Là một nam sinh đại học thuần khiết, Ninh Kỵ thậm chí còn chưa từng nắm tay con gái, tất nhiên cũng chưa có nụ hôn đầu.
Cậu vẫn luôn giữ mình trong sạch, trịnh trọng chờ đợi một cô gái như thiên sứ xuất hiện.
Hai phút sau, từ bồn rửa tay nhảy ra một con mèo tam thể ướt nhẹp, lảo đảo chạy đến bãi cỏ, bi thảm phơi nắng____ đánh nhau thì không thắng, lông trên đầu bị cào trụi, lại còn hôn trúng cái tên cậu ghét nhất đời.
Mèo tam thể tuyệt vọng ôm đầu, mắt tối sầm, không còn nhìn thấy tương lai.
Mất sạch cả danh dự lẫn thể diện!
-----
"Em út vẫn chưa tỉnh à?"
"Chưa, gọi mấy lần rồi mà cũng chẳng có phản ứng gì, ngủ cả ngày trời rồi...."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!