Ninh Kỵ xấu tính nghỉ ngơi hai ngày, sau đó hoàn toàn khỏe lại.
Trong suốt khoảng thời gian đó, Yến Tùy rộng lượng bao dung, thể hiện tấm lòng độ lượng như vị tể tướng bụng to có thể chống thuyền, người lớn không chấp kẻ nhỏ: mua thuốc nấu cháo cho cậu, cách mỗi bốn tiếng lại kiểm tra nhiệt độ một lần cho đến khi cậu hạ sốt.
Tất cả những hành động này làm Ninh Kỵ dù còn đang sốt nhẹ cảm động không ít. Cậu nằm trên giường, thỉnh thoảng lại quay sang Yến Tùy nói: "Thực ra tôi đã từng nói với bạn cùng phòng đại học của tôi về việc anh nhét đệm giày tăng chiều cao vào giày thể thao của mình."
Yến Tùy: "."
Ninh Kỵ từ khi còn học cấp 3 đến đại học xấu tính không có giới hạn.
Sau khi hồi phục, Ninh Kỵ không còn đối đầu với Yến Tùy nữa. Thậm chí còn mời Yến Tùy ăn một bữa, chính thức xóa bỏ mọi thù oán.
Trong chuyện này cậu rất giống một đứa trẻ, mang theo sự thuần túy không chút toan tính, chỉ đơn giản cảm thấy rằng Yến Tùy đã chính thức bước qua ranh giới để có thể trở thành người thân thiết với cậu.
Dù mối quan hệ giữa họ chưa đủ thân thiết để khoác vai gọi anh em nhưng so với trước kia đã là một sự khác biệt rất lớn.
Trước kia, Yến Tùy không hiểu vì sao khi nghỉ ngơi trên băng ghế ở sân bóng lại luôn có người đến trò chuyện với Ninh Kỵ, như thể ai gặp cậu cũng phải nói chuyện vài câu mới vui vẻ.
Cho đến khi hắn và Ninh Kỵ sống hòa bình với nhau trong hai tuần hay trong lúc thi đấu ở cuộc thi tài chính, Yến Tùy mới hiểu được cảm nhận của nhóm người yêu thích trò chuyện và cười đùa với Ninh Kỵ dưới sân bóng.
Hợp tác với Ninh Kỵ là một trải nghiệm rất thú vị.
Ninh Kỵ nhanh nhạy, luôn tiếp nhận thông tin từ đồng đội và có thể phản ứng nhanh chóng. Phong cách của cậu liều lĩnh nhưng có lý trí, giống như một con báo mạnh mẽ đang chờ thời cơ để tấn công, ra tay nhanh gọn và chính xác.
Dù là người nhỏ tuổi nhất nhưng luôn là trung tâm của sự chú ý, là chỗ dựa của tất cả mọi người. Trong các trận đấu cấp tỉnh, cậu nhiều lần cứu nguy cho đội, trở thành thanh gương Damocles treo trên đầu đối thủ.
Với tài năng bẩm sinh nhưng không kiêu ngạo, việc được yêu mến là điều đương nhiên.
Yến Tùy khoanh tay chống cằm, nhìn Ninh Kỵ đang ngồi trước bàn. Ánh mắt của cậu đang chăm chú nhìn vào chiếc máy tính bảng.
Có lẽ thời kỳ điên cuồng nhất của Ninh Kỵ chính là những năm tháng đối đầu với hắn. Cậu đã dồn hết sức lực để đối chọi với Yến Tùy.
Chỉ tiếc là có vẻ như cậu chỉ vứt ánh mắt quyến rũ cho một kẻ mù. Lúc đó Yến Tùy chỉ biết rằng mỗi lần có kết quả thi, Ninh Kỵ sẽ lại lượn lờ quanh hắn. Mắt không liếc ngang, cứ thế lao tới như gió, quẩn quanh loạn xạ bên hắn.
Yến Tùy của ngày trước đôi khi cũng rất mong chờ kết quả thi vì đó là lúc hắn sẽ được thấy Ninh Kỵ đến gần bàn của mình.....
Hai tuần sau, trận đấu cấp tỉnh kết thúc. Đại học A đạt được kết quả tốt, giáo viên hướng dẫn vui mừng, tự bỏ tiền mời các thành viên trong nhóm ăn cơm.
Các thành viên trong nhóm biết quan hệ giữa Ninh Kỵ và Yến Tùy khá phức tạp nên lúc ăn, họ cố gắng để hai người ngồi cách xa nhau.
Kết quả, khi nhóm gọi món và hỏi Yến Tùy có kiêng gì không, Ninh Kỵ ngay lập tức trả lời một cách rất tự nhiên: "Anh ấy không ăn được đồ cay."
Thành viên Dương Thiến: "?"
Thành viên Chương Khấu: "???"
Hai cô gái nhìn nhau rồi thấy Yến Tùy tựa vào ghế, bình thản nói: "Ừm, tôi không ăn được đồ cay."
Hai cô gái muốn nói lại thôi. Ban đầu họ tưởng rằng hai người đã vì đội mà bỏ qua những hiềm khích cá nhân, cố gắng giao tiếp thân thiện.
Nhưng hóa ra quan hệ của hai người khá tốt mà.
Vậy tại sao trong khoa lại đồn họ không hợp nhau, như nước với lửa?
Suốt bữa ăn, Dương Thiến và Chương Khấu không hiểu gì. Ninh Kỵ cũng không hiểu tại sao các thành viên lại nhìn mình liên tục. Sau khi suy ngẫm một lúc, cậu chuyển món ngọt đến trước mặt hai cô gái.
Sau khi hai cô gái dùng đũa chung để gắp món ăn, Ninh Kỵ lại chuyển món ăn ngọt về phía Yến Tùy, thể hiện mình là đội trưởng, luôn công bằng với mọi người.
Yến Tùy liếc nhìn cậu một cái rồi mỉm cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!