Chương 25: (Vô Đề)

Yến Tùy quản rất nhiều.

Còng tay tình thú của Ninh Kỵ bị tịch thu, thậm chí giờ cậu còn phải báo cáo định kỳ hàng ngày.

"Cứ 6 tiếng báo cáo một lần, chia sẻ vị trí. Mật khẩu là 92336, kết nối đi."

Ninh Kỵ lấy một lon Coca từ trong tủ lạnh, đúng lúc này điện thoại bật lên thông báo. Cậu nhìn vào màn hình điện thoại và hỏi: "Cái này là gì vậy?"

Yến Tùy dựa vào sofa, sống mũi cao của hắn đỡ lấy một chiếc kính không độ, "Chia sẻ vị trí. Kết nối rồi thì có thể thấy được vị trí của đối phương theo thời gian thực."

"Tôi ngủ không sâu. Tối cậu chơi game với người khác thì đừng chơi quá khuya."

Ninh Kỵ quay đầu lại: "Tối qua tôi đeo tai nghe chơi game với mấy người Cao Tinh. Tôi nói ít lắm, âm thanh vẫn rất lớn sao?"

Yến Tùy khựng lại, "Tối qua không sao nhưng hôm kia không được. Đồng đội của cậu chết quá nhiều lần, hơi ồn."

Ninh Kỵ: "Là hôm chơi game với Tiểu Thôi đúng không? Anh ấy mới chơi game, không giống mấy người Cao Tinh, không giỏi chơi. Có thể hôm đó tôi nói chuyện hơi nhiều với anh ấy."

Yến Tùy: "Cậu có thể bảo bạn cùng phòng của cậu dẫn cậu ta chơi."

Ninh Kỵ vừa cởi áo khoác vừa nói: "Được rồi."

Cậu đóng cửa phòng ngủ phụ lại, như chợt nhớ ra điều gì, cậu lại mở cửa và thò đầu ra hỏi: "Vậy ban ngày tôi có thể chơi Tiểu Thôi không?"

Yến Tùy: "..."

Hắn im lặng một lúc rồi nói: "Tùy cậu."

Cửa phòng ngủ phụ đóng lại, phòng khách lại trở về yên tĩnh.

Phòng ngủ phụ có phòng tắm. Ninh Kỵ tắm xong, lau tóc một cách qua loa rồi nằm lên giường xem phim. Đến khi mệt thì cậu tắt máy tính bảng và tắt đèn đi ngủ.

Đến nửa đêm, cậu cảm thấy lạnh run, trong cơn mơ màng bò dậy định tìm điều khiển từ xa để tăng nhiệt độ máy lạnh. Nhưng khi Ninh Kỵ đứng dậy mới nhận ra đầu óc choáng váng, khuôn mặt nóng bừng, bước đi cũng loạng choạng.

Cậu dựa vào tường một chút nhưng vẫn đau đầu dữ dội, cuối cùng đành mơ màng gõ cửa phòng ngủ chính.

Đèn phòng ngủ chính bật sáng. Người kia bước ra mở cửa, tóc có chút rối, giọng nói khàn khàn do vừa tỉnh dậy, "Có chuyện gì vậy?"

Ninh Kỵ: "Anh có thuốc hạ sốt không?"

Cậu hít một hơi, dùng tay xoa cái đầu đang choáng váng nói: "Hình như tôi bị sốt rồi."

...

"38,9 độ, không phải 'hình như' mà là chắc chắn bị sốt rồi."

Trong phòng ngủ phụ, Yến Tùy nhíu mày nhẹ, đặt nhiệt kế lên cái tủ bên giường, "Sao điều hòa trong phòng cậu lại mở thấp như vậy?"

Người trên giường chỉ chui đầu vào chăn không nói gì, gương mặt nóng đến mức đỏ bừng, thở nặng nề.

Yến Tùy rót một cốc nước ấm, lấy hai viên thuốc hạ sốt, cho người trên giường uống rồi đi tìm một chiếc khăn ướt, gấp lại đặt lên trán cậu.

Khi làm những việc này, Yến Tùy nhớ đến trưởng ký túc xá Cao Tinh của Ninh Kỵ. Người này bình thường chăm sóc Ninh Kỵ rất chu đáo, giống như một bà mẹ vậy.

Yến Tùy dùng mu bàn tay chạm vào cái trán nóng hổi của Ninh Kỵ, cảm thấy giờ hắn cũng giống như Cao Tinh, luôn phải chăm sóc Ninh Kỵ từ việc nhỏ đến việc lớn. Không những thế còn phải thức dậy lúc nửa đêm để chăm sóc Ninh Kỵ đang ốm.

Người trên giường nhíu mày, quay đầu đi, không muốn để mu bàn tay ấm chạm vào. Ngược lại còn cố gắng dụi vào chiếc khăn ướt mát lạnh.

Yến Tùy rút tay lại. Hắn cảm thấy đối mặt với Ninh Kỵ ốm yếu, ai cũng sẽ trở thành người giống như Cao Tinh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!