Nghe thấy lời của Yến Tùy, Ninh Kỵ hơi sửng sốt.
Sau một hồi suy nghĩ, cậu đặt thùng giấy xuống đất, nhìn hắn: "Anh thật sự muốn nghe lý do tôi ghét anh à?"
Yến Tùy tựa người vào quầy bar bằng đá đen, mặt không chút cảm xúc. Ngón tay lơ đãng xoay vòng quanh thành cốc thủy tinh, vẻ ngoài nhàn tản như mây, giọng hờ hững: "Ừm, cậu nói đi."
Ninh Kỵ liếc từ đầu đến chân người đối diện, thành thật trả lời: "Vì anh giả vờ quá đấy."
Yến Tùy: "?"
Ninh Kỵ tiếp tục thành thật: "Anh cứ nghĩ tôi trẻ con, coi thường tôi."
Yến Tùy: "???"
Hắn lập tức đứng thẳng người. Cốc thủy tinh trong tay va mạnh vào mặt bàn phát ra tiếng vang trong trẻo, "Tôi coi thường cậu khi nào? Tôi không có."
Ninh Kỵ: "Anh có."
Yến Tùy: "Không hề. Tôi còn chưa nói đến việc cậu coi thường tôi đâu."
Ninh Kỵ: "?"
Cậu cảm thấy mình bị đổ oan. Cậu trợn tròn hai mắt, không thừa nhận, "Nói bậy, tôi coi thường anh khi nào chứ?"
Yến Tùy không muốn tiếp tục tranh cãi như trẻ con, hắn chỉ nói: "Cậu đã coi thường tôi từ lâu rồi. Năm lớp 11 tôi tổ chức tiệc sinh nhật mà cậu còn không đến."
Hắn nhấn mạnh: "Tôi đã mời cậu, còn mời cả bàn trên, bàn dưới và bạn cùng bàn của cậu. Đi vòng quanh cậu đến ba lần."
Ninh Kỵ lập tức lắc đầu phản đối: "Không thể nào."
Làm sao cậu có thể làm chuyện thiếu lễ phép như vậy được.
Yến Tùy: "Cậu đã không đến. Tôi chuẩn bị quà cho cả lớp, chỉ có ba người không đến. Cậu là một trong số đó."
Ninh Kỵ ngẩn người, cố gắng nhớ lại, cuối cùng từ ký ức mờ nhạt tìm được những mảnh vụn. Những mảnh vụn đó gần như đã bị quên lãng.
Năm lớp 11, mọi người trong lớp đều đi dự sinh nhật của Yến Tùy nhưng lúc đó cậu đã rất ghét hắn, vì thế đã tìm lý do đi học thêm. Cả ngày hôm đó cậu ở trong lớp học thêm, tắt điện thoại, tự động lảng tránh mọi chủ đề về tiệc sinh nhật.
Nhớ đến đây, Ninh Kỵ ho một tiếng, quay đầu nói: "Được rồi, hình như thật sự có chuyện đó."
Nhưng cậu nhanh chóng nhăn mặt chỉ trích: "Việc nào ra việc đó, là anh nghĩ tôi trẻ con, coi thường tôi trước. Năm lớp 11 tôi gặp anh ở thư viện ngoài trường. Tôi chào anh mà anh không thèm liếc nhìn tôi một cái."
Lúc đó Yến Tùy vừa chuyển trường. Hắn ngồi ở bàn cuối, quan hệ với các bạn trong lớp khá tốt. Ban đầu Ninh Kỵ không ghét Yến Tùy, thậm chí còn có ấn tượng tốt.
Chỉ là lúc đó Yến Tùy ngồi ở hàng ghế cuối lớp, còn cậu ngồi ở hàng ghế đầu, ít khi gặp nhau. Do đó, khi tình cờ gặp ở thư viện ngoài trường, Ninh Kỵ nghĩ có thể chủ động chào hỏi nhau một cái.
Cậu mang tâm trạng muốn kết bạn mới chủ động chào hỏi nhưng không ngờ Yến Tùy ngoài giờ học lại rất lạnh lùng. Hắn không thèm nhìn, ngang nhiên đi thẳng qua người cậu, không buồn nhìn lấy một cái.
Yến Tùy nhướng mày, không chút do dự đáp lại: "Không thể nào, chắc chắn cậu đã nhìn nhầm người rồi. Đó chắc chắn không phải tôi."
Ninh Kỵ nhăn mặt: "Tôi không thể nhìn nhầm, đó chính là anh."
Cậu kiên quyết chỉ trích, "Lúc đó anh đã ghét tôi rồi!"
Cuộc chiến kéo dài nhiều năm này là do Yến Tùy chủ động tuyên chiến, đương nhiên cậu phải đáp trả.
Yến Tùy: "Tôi không có, tôi không ghét cậu."
Ninh Kỵ: "Anh có!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!