Sáng sớm hôm sau, Ninh Kỵ tỉnh dậy với cái đầu đau như búa bổ.
Cậu vốn có thói quen gắt ngủ sau khi tỉnh dậy. Mỗi sáng đều phải ngơ ngác nằm ỳ trên giường một lúc mới hoàn hồn. Hôm nay thì càng tệ hơn, men rượu còn sót lại khiến thái dương giật giật. Đầu óc nặng như đổ chì, cả người như dính keo, ngồi trên giường đờ đẫn chẳng khác gì cái xác không hồn.
Phải đến khi mùi thơm ngào ngạt của cơm cháo lan tới, chóp mũi khẽ động đậy, cậu mới như mộng du bước ra khỏi phòng, lảo đảo đi về phía nhà bếp.
Trong bếp, chàng trai đang xắn tay áo tắt bếp. Nghĩ đến dáng vẻ say xỉn tối qua của Ninh Kỵ, Yến Tùy liền chống tay lên bàn thẫn thờ vài phút. Hắn vừa định quay người thì bị cái đầu đột nhiên thò ra sau lưng dọa cho giật mình lùi nửa bước.
"Chào buổi sáng." Yến Tùy nuốt nước bọt, cổ họng khẽ động, ánh mắt lướt qua Ninh Kỵ, "Dép để ở cửa đấy."
Trong tầm mắt của hắn, Ninh Kỵ đang thò đầu vào, đi chân trần, tóc tai rối bù, hai lọn tóc dựng đứng vểnh lên trời. Cậu hoàn toàn chẳng nghe lọt lời hắn nói, chỉ dán mắt vào nồi cháo đang bốc khói nghi ngút như bị câu mất hồn, giống như mọc thêm cái đuôi đang phe phẩy sau lưng.
Y hệt con mèo tam thể ngửi thấy mùi đồ ăn đóng hộp.
Muốn ăn nhưng người nấu lại là Yến Tùy.
Mắt của Ninh meo meo đảo một vòng, bắt đầu giở trò.
Mái tóc của Ninh Kỵ vẫn còn rối xù như tổ quạ. Cậu dựa vào bàn bếp, mắt thì len lén nhìn sang nồi cháo, dáng vẻ chẳng khác nào lãnh đạo đi thị sát, "Anh ăn sáng đấy hả?"
"Ăn một mình à?"
"Cháo gì vậy? Ngon không?"
Giả vờ hỏi mấy câu xong thì cậu bắt đầu thấp thỏm mong đối phương chia cháo với mình. Dù vẫn tỏ ra có chút kiêu ngạo nhưng mặt thì gần như viết rõ to mấy chữ
- Rủ tôi ăn đi, rủ tôi ăn đi.
Lúc này Yến Tùy bắt đầu hiểu vì sao mấy người bạn bạn cùng ký túc xá với Chu Kỳ lại phát cuồng vì con mèo tam thể kia đến vậy rồi.
Hắn giả vờ như không nhìn thấu trò vặt nhỏ của người trước mặt, thản nhiên nói: "Cháo trứng bắc thảo thịt băm. Tôi ăn một mình không hết, cậu có muốn ăn cùng không?"
Ninh Kỵ
- vẫn còn xù lông sau khi vừa ngủ dậy, giả vờ khó xử, "Ờm.... thế thì tôi đành cố gắng ăn chút vậy."
Cậu kéo ghế ngồi xuống: "Thật ra tôi không đói gì đâu, có điều anh nấu nhiều như vậy, một mình ăn không hết. Tôi đại từ đại bi giúp anh ăn bớt một ít vậy."
Mười phút sau.
Ninh Kỵ vừa ăn cháo vừa trợn tròn mắt: "!!!"
Sao lại có thể ngon đến mức này chứ!
Yến Tùy thấy vẻ mặt sửng sốt của Ninh Kỵ thì trong lòng dâng lên cảm giác thành tựu mãnh liệt khó tả, như thể cuối cùng hắn cũng có thứ có thể khiến Ninh Kỵ công nhận.
Hắn ung dung bưng cái bát rỗng Ninh Kỵ vừa ăn xong lên, lại múc thêm một bát nữa đưa cho cậu. Trong lúc Ninh Kỵ đang ăn bát thứ hai thì hắn đi ra phòng khách dọn khay thức ăn và chậu cát mèo của mèo sư tử.
Vài ngày trước họ mới gặp Chu Kỳ ở chùa. Khác với Thôi Anh Dịch, Chu Kỳ vừa thấy con mèo sư tử hắn xách trong tay thì đã nhận ra đó là 'con mèo nổi tiếng' của đại học A.
Chu Kỳ tưởng hai người định nuôi con mèo hoang có chút danh tiếng này nên liền khuyên răn một hồi, nói mèo sư tử này hoang dã khó thuần, thích tự do, khác với mấy con mèo hoang cần người nuôi khác, tốt nhất là nên thả về trường.
Hai người không tiện giải thích chuyện kỳ quặc xảy ra trên người mình. Cuối cùng đành ngậm ngùi thả con mèo sư tử vất vả lắm mới tóm được về lại đại học A.
Lúc này, Yến Tùy ngồi xổm thu dọn. Hắn vừa làm vừa nói: "Tối qua bạn cùng phòng của cậu nhắn tin cho tôi suốt, hỏi cậu đang ở đâu."
Ninh Kỵ ngẩng đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Yến Tùy đứng dậy, rút hai tờ khăn ướt sát khuẩn lau tay, "Dạo này hai chúng ta phải hành động cùng nhau. Nếu lại xảy ra chuyện như lần trước thì còn dễ hỗ trợ lẫn nhau."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!