Chương 21: (Vô Đề)

Ninh Kỵ cho mèo ăn xong, quay lại ký túc xá thì đã là hơn bảy giờ tối.

Cậu bỏ một túi đồ ăn cho mèo vào ngăn kéo, lúc này điện thoại bật ra mấy tin nhắn. Hội trưởng câu lạc bộ bóng chuyền hỏi cậu tối nay có rảnh đến dự sinh nhật không.

Ninh Kỵ có quan hệ khá tốt với hội trưởng câu lạc bộ bóng chuyền. Cậu tắm rửa xong thì gửi cho Yến Tùy một tin nhắn báo cáo rồi ra khỏi cửa.

Vừa vào đến phòng tổ chức tiệc sinh nhật, Ninh Kỵ đã bị chuốc rượu. Cậu chơi bóng chuyền rất giỏi, dù thua nhưng lại khiến mấy nữ sinh trong đội nảy sinh bản năng làm mẹ. Thế là đám con trai trong đội vừa ghen vừa tức. Hiện giờ tóm được cơ hội thì chắc chắn bọn họ phải chuốc rượu cậu rồi.

Ninh Kỵ không tránh được, bị chuốc mấy vòng rượu. Sau mấy tiếng đồng hồ, cậu bắt đầu cảm thấy đầu óc choáng váng. Ninh Kỵ suy nghĩ một chút rồi định gửi vị trí cho Yến Tùy. Cậu sợ nếu mình say rồi biến thành mèo thì con mèo tam thể kia sẽ điều khiển cơ thể cậu bò loạn khắp nơi .

Cậu ôm cái đầu đang quay cuồng, chọc vào điện thoại, phát hiện bàn phím trên màn hình như nhòe đi, chữ lúc rõ lúc mờ. Ninh Kỵ nheo mắt, dí sát mặt vào điện thoại, cố gắng nhìn cho rõ các ký tự trên bàn phím nhưng mãi vẫn không nhìn rõ được. Cuối cùng Ninh Kỵ đành lẩm bẩm gửi tin nhắn thoại cho Yến Tùy.

Yến Tùy đang nằm ngay ngắn trên giường trong ký túc xá. Hắn cầm lá bùa, định tĩnh tâm thanh lọc tâm hồn một chút.

Người đã nằm xuống rồi nhưng điện thoại lại không để ở chế độ im lặng nên âm thanh thông báo tin nhắn cứ liên tục vang lên.

Yến Tùy hé mở một mắt, liếc nhìn màn hình điện thoại sáng lên, định mở ra xem tin nhắn thì lại sợ người gửi là Ninh Kỵ.

Một lát sau, Yến Tùy mở hẳn hai mắt, ánh mắt bắt đầu dao động. Hắn tự an ủi mình___ nhỡ đâu không phải Ninh Kỵ gửi thì sao?

Hắn chỉ nhìn một chút thôi mà.

Cho dù đúng là tin Ninh Kỵ gửi thì đọc xong hắn sẽ đi ngủ luôn.

Nếu không phải Ninh Kỵ, đêm hôm rồi mà còn nhắn tin cho hắn thì chắc chắn là có chuyện rất quan trọng. Sao hắn có thể vì Ninh Kỵ mà bỏ lỡ chuyện lớn được chứ?

Chàng thanh niên nằm trên giường mặt không đổi sắc cầm điện thoại lên, dùng vẻ mặt nghiêm túc nhấn mở khung thông báo. Tốc độ tay nhanh đến mức mạng không kịp phản ứng, vẫn luôn hiển thị là đang tải.

Mấy đoạn tin nhắn thoại hiện ra.

Tay của Yến Tùy còn nhanh hơn não. Hắn 'vèo' một cái nhấn mở đoạn tin nhắn thoại. Yến Tùy nghe thấy giọng nói mơ hồ không rõ của Ninh Kỵ. Cậu ngoan ngoãn lặp đi lặp lại mấy câu, câu chữ có chút lộn xộn như thể chính cậu cũng không biết mình đang nói gì.

Giọng nói khẽ khàng và mềm nhẹ nói rằng mình đang ở KTV nào đó. Nếu cậu bị biến thành mèo rồi thì nhớ đến đón cậu, cậu sẽ đợi hắn ở đó.

Những tin nhắn thoại này giống như đang thì thầm bên tai hắn, mang theo hơi thở mềm mại dịu dàng.

Ngoan đến mức khiến người ta không chịu nổi.

Đặc biệt là câu thì thầm cuối cùng 'đón tôi nha', lắp bắp mơ hồ chẳng khác gì đang làm nũng. Đúng là một đòn chí mạng.

Cả đời thiếu gia nhà họ Yến chưa từng nghe Ninh Kỵ nói chuyện với mình bằng giọng điệu ngoan ngoãn đến thế.

Yến Tùy đang nằm trên giường bỗng chốc tê rần nửa người. Hắn choáng váng làm một cú bật dậy, ngồi thẳng trên giường như mộng du, hoàn toàn không thể bình tĩnh nổi.

Hai phút sau.

Trong đầu toàn là câu 'đón tôi nha'

- Yến Tùy, bắt đầu nóng cả người, lập tức xuống giường thay đồ, đi đến KTV đón người.

Tới KTV, Yến Tùy dựa vào mấy tin nhắn thoại tìm đến phòng tiệc. Hắn đẩy cửa bước vào, thấy Ninh Kỵ đang tựa đầu vào ghế sofa ở một góc. Đôi chân dài của cậu duỗi ra, mắt lờ đờ nhìn ánh đèn rực rỡ trong phòng.

Người trong câu lạc bộ bóng chuyền không biết mối quan hệ giữa hắn và Ninh Kỵ, thấy cậu đã gửi tin nhắn cho hắn thì rất yên tâm bàn giao cậu.

Yến Tùy đỡ Ninh Kỵ đã uống say lên xe. Hắn nhìn điện thoại một cái, phát hiện đã quá giờ giới nghiêm của ký túc xá. Yến Tùy do dự mấy phút, cuối cùng vẫn đưa Ninh Kỵ về nhà mình.

Ninh Kỵ sau khi uống say có hơi náo loạn. Lúc được dìu xuống xe thì loạng choạng không vững, cả người mềm nhũn ngả vào lòng Yến Tùy khiến hắn buộc phải đưa tay ra đỡ lấy eo cậu.

Từ bãi đỗ xe dưới tầng hầm đi tới cửa thang máy, Ninh Kỵ đang say mèm cứ túm lấy tóc của hắn không buông tay, còn lẩm bẩm cái gì đó không nghe rõ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!