Sáng sớm hôm sau, Ninh Kỵ vừa thức dậy sau một đêm thức trắng xem giải đấu eSports thì lập tức cảm thấy trời đất quay cuồng. Cả người của cậu nặng trịch như thể có thứ gì đó đè lên khiến cậu không thở nổi.
Ninh Kỵ cố gắng hít thở, cứ tưởng mình đang bị bóng đè trong mơ, cậu bèn hét tên bạn cùng phòng, mong có ai đó đánh thức mình dậy.
Nhưng cậu không nghe thấy bạn cùng phòng đáp lại mà chỉ có một giọng nói quen thuộc vang lên ngay sát bên tai đầy do dự:
"Ninh Kỵ?"
Giọng của tên kình địch ấy gần đến mức như đang thì thầm ngay bên tai khiến Ninh Kỵ nổi hết da gà, cậu lập tức bật dậy, không cần suy nghĩ liền vung nắm đấm, dùng toàn lực mà đấm thẳng tới, chỉ hận không thể đấm bay cái tên chết tiệt kia ra ngoài.
"Đệch! Ninh Kỵ, cậu bị điên à____"
Ninh Kỵ cuối cùng cũng mở mắt, đập vào mắt cậu là một con mèo sư tử mắt hai màu đang tức giận mắng cậu bằng giọng của Yến Tùy.
Ninh Kỵ: "....?"
Cậu hoang mang tột độ, cứ thế trừng mắt nhìn con mèo trước mặt mở miệng chửi rủa mình.
Tỉnh dậy vội quá, chắc cậu sinh ra ảo giác rồi.
Ninh Kỵ nghĩ bụng.
Thôi ngủ lại rồi dậy lại lần nữa vậy.
Cậu bèn úp mặt xuống giường, nhắm mắt định ngủ lại.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Ninh Kỵ đột ngột mở bừng mắt đầy cảnh giác_____ Không đúng! Có vấn đề!
Trong mơ, tên Yến Tùy ngu ngốc này chỉ đáng làm chó ăn đất thôi.
Chứ sao tự nhiên cậu lại mơ thấy hắn biến thành mèo được?!
Ninh Kỵ mở mắt ra một lần nữa, nhìn chằm chằm con mèo sư tử mắt hai màu đang gắt gỏng trước mặt mình, giọng điệu quen thuộc đến nỗi làm cậu theo phản xạ muốn giơ nắm đấm lên đập nó.
Thế nhưng khi vung tay được nửa đường, Ninh Kỵ đột nhiên khựng lại, ánh mắt của cậu cứng đờ nhìn chằm chằm vào cái... móng vuốt của mình?!
Lông xù xù, ngắn tũn, nhỏ xíu như quả măng cụt vậy.
"......"
Cái quái gì đây?
Ninh Kỵ cứng đờ vung vẩy 'nắm đấm', nhìn thấy móng vuốt lông xù cũng lắc lư theo.
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên:
"Thật đáng mừng, cuối cùng cậu cũng nhận ra có gì đó sai sai rồi à."
Ninh Kỵ ngây người ngẩng đầu lên.
Năm phút sau.
"Ý của anh là, tôi biến thành một trong hai con mèo gay, còn anh biến thành con còn lại và cả hai đứa đều không biết bao giờ mới có thể biến lại?"
Trên con đường rợp bóng cây của đại học A, Ninh Kỵ chậm rãi cúi đầu, giơ móng vuốt lên, nhìn chằm chằm vào miếng đệm thịt hồng hồng mềm mại, mặt đầy ngơ ngác.
Cách đó không xa phía trước, con mèo trắng Yến Tùy có vẻ hơi bực bội, gầm gừ đáp lại bằng giọng trầm thấp.
Ninh Kỵ nhìn chằm chằm vào móng vuốt nhỏ bé đầy lông xù của mình rồi cứng ngắc ngẩng đầu lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!